Trong căn phòng làm việc rộng lớn chỉ có duy nhất một ngọn đèn bàn đang phát sáng. Kỳ Vân Trạch đứng bên cửa sổ, tay kẹp một điếu thuốc cháy dở. Khói thuốc lững lờ bay lên, hòa lẫn vào màn đêm mờ ảo bên ngoài.
Hắn đưa điếu thuốc lên môi, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi nhả khói. Khói trắng cuộn tròn thành từng vòng, tan biến trong không khí. Đôi mắt anh cụp xuống, ánh nhìn vô hồn như đang cố gắng tìm kiếm điều gì đó giữa làn khói trắng.
Trong đầu hắn lúc này hiện lên đoạn ký ức ở nhà hàng ban sáng, chúng rõ ràng đến mức hệt như một thước phim quay chậm.
Tiếng súng đinh tai đã dừng lại.
Khi Kỳ Vân Trạch vừa bước vào sảnh nhà hàng thì tình hình đã được kiểm soát. Quang cảnh hỗn loạn, bàn ghế đổ ngổn ngang, những mảnh kính vỡ văng khắp nơi.
Dư Tĩnh Thần đang quỳ dưới đất, hai tay run rẩy ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé của em gái hắn.
Máu đỏ loang ra từ bả vai phải của cô, từng giọt từng giọt thấm đẫm chiếc váy xanh. Gương mặt cô trắng bệch, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt.
Kỳ Vân Trạch sững người trong một giây ngắn ngủi, tim hắn như ngừng đập. Cả thế giới xung quanh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
“Nhược Uyển!” Hắn quát lớn, lao thẳng đến chỗ em gái.
Dư Tĩnh Thần ngẩng lên, đôi mắt đỏ ngầu: “Đại thiếu gia! Cô ấy mất máu quá nhiều!”
Kỳ Vân Trạch không nói thêm lời nào. Phần vai phải bị thương đã được Dư Tĩnh Thần buộc chặt bằng áo sơ mi, nhưng có vẻ không có tác dụng lắm, máu vẫn đang tuôn ra không ngừng.
Hắn quỳ xuống bên cạnh Nhược Uyển, một tay đỡ lấy cổ Nhược Uyển, tay kia nhanh chóng cởϊ áσ khoác ngoài, đắp lên cơ thể đang run rẩy của cô. Bàn tay hắn siết chặt đến mức từng khớp xương như muốn bật ra, ánh mắt đen kịt, hàm răng nghiến chặt.
“Liên lạc với A Lẫm, chuẩn bị xe, ngay lập tức!” Hắn hét lớn rồi cẩn thận bế em gái lên, bước nhanh ra ngoài.
Lúc này, đám vệ sĩ kéo lê những tên tấn công đã bị khống chế ra phía cửa.
Một trong số chúng vùng vẫy, điên cuồng kêu gào: “Con ả Vân Yên đáng chết, mày phải trả giá vì đã gϊếŧ anh tao. Mày phải trả giá! Xuống địa ngục đi!”
Kỳ Vân Trạch bế Nhược Uyển trong tay, vừa khéo nghe được những lời cuồng loạn kia của gã. Cơn tức giận bốc lên khiến hắn không kìm được, nhấc chân đạp một cú thật mạnh vào ngực gã kia khiến gã hộc máu ngay lập tức.
Nếu không phải Nhược Uyển cần được cấp cứu, Kỳ Vân Trạch không ngại để gã kia nếm trải thế nào là địa ngục thật sự.