“Vậy còn những người còn lại thì sao?” Nhược Uyển nghiến răng.
Cô không dám tưởng tượng hậu quả cuối cùng sẽ nghiêm trọng đến mức độ nào.
Sơ Ảnh: [...]
[Ký chủ, bọn họ chỉ là NPC thôi, cô đừng quá quan tâm.]
“Có thật là NPC không? Họ cũng là con người có máu có thịt đấy.” Nhược Uyển không thể quên cảm giác bỏng rát khi dòng máu nóng từ người Dư Tĩnh Thần thấm ướt tay cô.
Cảm giác đó quá chân thật khiến cô không thể tự thôi miên mình rằng thế giới này chỉ là ảo. Cô đang làm nhiệm vụ mà thôi, tất cả những người ở đây được tạo nên từ con chữ vô cảm.
Nhược Uyển không thể, không thể tuyệt tình đến mức độ đó được!
“Cầu xin cậu, Sơ Ảnh. Lần này có thể bảo vệ những người vô tội không?” Nhược Uyển khẩn cầu.
Sơ Ảnh im lặng một chút rồi đáp: [Được, nhưng tiến độ hoàn thành nhiệm vụ sẽ trở về bằng 0, đồng thời chịu hình phạt do Chủ Thần đưa ra.]
“Tôi chấp nhận.” Nhược Uyển lập tức đáp.
Ngay lập tức thanh tiến độ nhiệm vụ lùi về số 0, Sơ Ảnh cũng dùng năng lực của mình để làm chệch các đường đạn chí tử, giúp những người vô tội bị thương không gặp nguy hiểm đến tính mạng.
[Cô đừng phân tâm, tập trung theo sát nam chính!] Sơ Ảnh nghiến răng nhắc nhở.
Nhược Uyển không dám lơ là, vẫn cố hết sức đuổi theo Dư Tĩnh Thần. Anh vừa bảo vệ cô, vừa chống chọi lại với kẻ thù đang đuổi sát. Khẩu súng trong tay anh được nạp đạn liên hồi, họng súng không ngừng giật mạnh ra sau mỗi phát bắn.
“Tiểu thư, mau qua kia!” Dư Tĩnh Thần đánh mắt về phía quầy bar bên trái. Quầy bar được xây bằng đá cẩm thạch dày, đủ kiên cố để làm nơi trú ẩn tạm thời.
Nhược Uyển gật đầu trong vô thức, đôi chân run rẩy nhưng vẫn cố gắng di chuyển. Tiếng súng vẫn vang lên không ngớt, từng loạt đạn xé gió lao vun vυ"t, mảnh kính vỡ văng tung tóe dưới chân cô.
Khi cô gái chỉ còn cách quầy bar vài bước chân nữa thì…
“Đoàng!”
Tiếng súng vang lên ngay sát tai, âm thanh như nổ tung trong đầu Nhược Uyển.
Một viên đạn từ phía sau lao thẳng về phía cô, nhanh như chớp. Trong tích tắc, cô cảm thấy một lực mạnh đẩy mạnh vào cơ thể mình, sức nóng từ viên đạn xuyên thẳng qua lớp vải áo mỏng manh.
Đôi mắt Nhược Uyển trợn to, hơi thở nghẹn lại. Cả thế giới như chao đảo dữ dội, mọi thứ mờ nhòe, chập chờn.
Viên đạn xuyên qua bả vai phải, để lại một lỗ máu đỏ tươi. Máu tuôn ra từ vết thương, thấm đẫm phần vai áo, nhuốm đỏ chiếc váy xanh cô đang mặc.
Dư Tĩnh Thần xoay người lại, lập tức trông thấy thấy Nhược Uyển đang loạng choạng.
“Tiểu thư!”