Chương 9.4: Hỗn loạn

Ban đầu họ còn tỏ ra khá ngại ngùng, nhưng Nhược Uyển đã nhanh chóng trấn an: “Cứ coi như đây là món quà tôi cảm ơn mọi người vì đã vất vả theo tôi hôm nay. Hơn nữa tôi không quen ăn trưa một mình, có mọi người ăn cùng mới khiến tôi thoải mái được.”

Ai cũng biết bảo bối quý giá nhất nhà họ Kỳ lúc này chính là Nhị tiểu thư Kỳ Nhược Uyển. Bọn họ không dám làm trái ý cô, đồng thời cũng càng không muốn làm cô buồn bã. Vẻ ngoài của Nhị tiểu thư quá mức mong manh, dường như chỉ cần họ từ chối là cô sẽ lập tức rơi lệ vậy.

Thế là cả bọn quây quần bên chiếc bàn dài, cùng nhau thưởng thức bữa ăn đạt chuẩn ba sao Michelin. Trái ngược với nụ cười vui vẻ trên môi, trong lòng Nhược Uyển lúc này lại cực kỳ bất an.

Cũng phải thôi, ai mà không lo sợ khi biết trước phải đối diện với nguy hiểm chứ?

Lý do cô chọn đến nhà hàng là vì hôm nay Kỳ Vân Yên đã bao trọn chỗ này nên hiện tại ngoài bọn họ ra sẽ không còn người bình thường nào khác. Nếu lát nữa có xảy ra xung đột gì, ít nhất cũng sẽ không liên lụy đến người vô tội.

[Đến rồi đấy!] Sơ Ảnh đột ngột lên tiếng mà không có một dấu hiệu báo trước.

Dường như nó rất thích nhìn thấy ký chủ hoảng hốt giật mình thì phải. Đây đã là lần thứ hai nó thông báo sát nút trước “giờ G” rồi.

Chưa đầy năm phút sau, từ phía hành lang bên trái, có một nhóm người mặc áo khoác đen xuất hiện. Mặc kệ nhân viên phục vụ ngoài cửa đã ngăn cản nhưng bọn chúng vẫn xông vào. Kẻ đi đầu đeo kính râm, tay cầm một chiếc túi lớn.

Dư Tĩnh Thần là người đầu tiên nhận ra tình hình không ổn, lập tức nói: “Tiểu thư, mau cúi xuống!”

Cô chưa kịp phản ứng thì tiếng súng đã nổ vang.

“Đoàng!”

Dư Tĩnh Thần ở gần cô nhất, anh vội vã kéo cô thụp xuống chiếc bàn trước mặt, dùng chính cơ thể mình để che chắn cho Nhược Uyển. Nhưng tốc độ của anh không nhanh bằng súng đạn, viên đạn sượt qua vai anh, máu tươi bắn ra, nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng phía trong lớp áo vest đen tuyền.

“Dư Tĩnh Thần! Anh… anh sao rồi?” Cô gái run rẩy hỏi.

Dư Tĩnh Thần không có thời gian cầm máu, nắm lấy tay cô rồi kéo Nhược Uyển băng qua những dãy bàn ghế đổ ngã vì hỗn chiến. Giờ phút này nhà hàng đã trở thành một chiến trường đúng nghĩa, tiếng súng nổ vang lên liên tục cùng với những tiếng hét sợ hãi của ai đó.

Nhược Uyển không dám nhìn lại, chỉ có thể cố gắng điều khiển đôi chân mình chạy theo Dư Tĩnh Thần.

Trong đầu cô lúc này là giọng nói hối thúc của Sơ Ảnh: [Mau bám theo nam chính, đừng để tụt lại phía sau. Anh ta có hào quang nhân vật chính, cô ở bên cạnh anh ta sẽ an toàn tuyệt đối.]