“Thế nào là không sao? Định nghĩa thử xem nào? Chưa chết là không sao à?” Nhược Uyển cảm thấy mạng sống của mình thật bấp bênh.
[Nhà họ Kỳ nhận được tin tình báo muộn, Kỳ Vân Trạch gọi nữ chính để giải quyết vấn đề lại không biết kẻ thù đã tìm đến đây. Khi Kỳ Vân Yên rời đi, cô sẽ bị nhầm lẫn là mục tiêu cần trả thù rồi bị tấn công. Sau đó nam chính sẽ cứu cô, cô hãy nhân cơ hội này mà đưa anh ta về bên mình.] Sơ Ảnh nói ra một loạt thông tin khiến Nhược Uyển choáng váng.
Theo cô nhớ thì trong nguyên tác đâu có xảy ra những chuyện này chứ?
[Là tôi tự thêm vào để giúp cô hoàn thành nhiệm vụ, chỉ cần không làm thế giới sụp đổ là được.] Sơ Ảnh đọc được suy nghĩ của Nhược Uyển, bèn giải thích.
Nhược Uyển: “...”
DM nó, con hàng Sơ Ảnh này điên rồi.
“Cậu có dám chắc tôi sẽ không bị thương không?” Nhược Uyển nghi hoặc hỏi.
Sơ Ảnh nhanh nhẹn thề: [Thề danh dự luôn, một sợi tóc còn không đứt!]
Lúc này, Kỳ Vân Yên đã kết thúc cuộc gọi: “Em biết rồi, em sẽ lo liệu ổn thỏa.”
Cô ấy quay sang nhìn em gái bằng ánh mắt lo lắng: “Tiểu Uyển, chị có chút việc gấp phải xử lý ngay. Em cứ đến nhà hàng ăn trưa rồi tiếp tục đi mua sắm. Nếu không thích nữa thì về nhà, bọn họ sẽ đi cùng em.”
Nói rồi cô ấy quay sang chỉ vào các vệ sĩ, dường như Kỳ Vân Yên không định đưa ai theo cùng.
Dư Tĩnh Thần phản ứng mau lẹ: “Tiểu thư, cả tôi cũng phải ở lại sao?”
Kỳ Vân Yên gật đầu: “Phải, anh cứ bảo vệ Tiểu Uyển, đừng lo cho tôi.”
Dư Tĩnh Thần do dư trong giây lát nhưng bắt gặp ánh mắt của Kỳ Vân Yên thì ngoan ngoãn cúi đầu đáp vâng. Trong lòng anh lúc này rất thắc mắc, Kỳ Vân Yên định làm gì mà lại không đưa anh theo cùng? Chẳng lẽ nhà họ Kỳ đã bắt đầu nghi ngờ thân phận của anh rồi sao?
“Chị… chị có sao không?” Nhược Uyển khẽ hỏi.
“Không sao. Chỉ là chút vấn đề nhỏ. Em cứ ở đây, đừng rời khỏi bọn họ là được.” Kỳ Vân Yên vỗ vai em gái, quay đầu dặn dò: “Nhớ bảo vệ con bé thật tốt.”
“Vâng, tiểu thư!”
Kỳ Vân Yên vội vã rời đi, để lại Nhược Uyển đứng bơ vơ giữa khu trung tâm thương mại đầy người qua lại.
…
Không có Kỳ Vân Yên, Nhược Uyển cũng không còn hứng thú đi dạo nữa. Bọn họ vẫn theo kế hoạch cũ là đến nhà hàng Pháp nằm ở tầng cao nhất của khu thương mại. Với sự kiên quyết của Nhược Uyển, cả mười vệ sĩ cộng thêm cô và Dư Tĩnh Thần cùng ngồi chung một bàn.