Chương 9.2: Hỗn loạn

Kỳ Vân Yên thấy cô chần chừ, thì chủ động đeo luôn sợi dây chuyền lên cổ em gái. Đeo xong lại lùi ra mấy bước mà trầm trồ gật gù: “Đẹp lắm, rất hợp với em!”

Nhân viên bán hàng cười tươi rói, nhanh chóng cầm thẻ đen đi thanh toán. Nhược Uyển liếc mắt nhìn qua con số trên máy quẹt thẻ, 32 000 USD vừa được trả thẳng không chút do dự.

“Trời ạ, cả đời tôi chưa bao giờ xài nhiều tiền đến thế trong cùng một ngày.” Nhược Uyển cảm thán với hệ thống.

Sơ Ảnh vui vẻ đáp: [Cứ tận hưởng đi ký chủ, hiện tại cô giàu mà, dần dần sẽ quen thôi. Hơn nữa chút tiền nhỏ nhặt này chẳng là gì với nhà họ Kỳ cả.]

[Mà này, đừng có vui quá rồi quên nhiệm vụ nhé!]

“Nhớ rồi.” Nhược Uyển khẽ nói.

Nhiệm vụ đưa Dư Tĩnh Thần về làm vệ sĩ cho mình vẫn còn để đó, không phải cô không muốn làm, mà là chưa tìm được cơ hội.

Nhược Uyển lơ đãng lướt mắt qua các vệ sĩ, Dư Tĩnh Thần đứng ở đầu hàng, sắc mặt vô cùng nghiêm túc, trong đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ cảnh giác cao độ. Mỗi khi Kỳ Vân Yên cần thứ gì đó, thì Dư Tĩnh Thần chính là người đầu tiên nhận ra và bước đến hỗ trợ.

Có thể nói anh vừa hoàn thành vai trò của vệ sĩ, vừa làm tốt nhiệm vụ của một trợ lý cá nhân. Quả không hổ danh là nam chính, để chiếm được lòng tin của Kỳ Vân Yên mà chấp nhận hạ mình đến mức này.

Kỳ Vân Yên muốn mua thêm vài món trang sức nữa nhưng bị Nhược Uyển cật lực phản đối. Cô lấy lý do mình muốn ăn trưa để kéo chị gái ra khỏi thú vui mua sắm bất tận. Quả thật dù rất cảm giác tiêu tiền như nước này nhưng cô không muốn bản thân trở thành kẻ tiêu xài hoang phí.

“Ở đây có một nhà hàng Pháp rất ngon, đảm bảo em sẽ thích.” Kỳ Vân Yên khoác tay em gái, cả hai cùng bước ra khỏi cửa hàng trang sức.

Bất chợt, điện thoại của Kỳ Vân Yên đột ngột reo lên. Khi nhìn vào màn hình, sắc mặt cô ấy hơi thay đổi.

“Anh cả, có chuyện gì sao?” Kỳ Vân Yên buông tay em gái, hơi lùi lại vài bước để nói chuyện.

Nhược Uyển cố tình đứng sang một bên, chừa lại không gian cho chị gái. Nhưng trong đầu cô lúc này lại đang bận rộn cãi nhau với Sơ Ảnh.

“Cậu nói sao? Tôi sắp bị tấn công à?” Dường như cô phải hét lên với tông giọng cao nhất có thể, may mà chẳng ai nghe thấy cả.

Sơ Ảnh vẫn rất bình thản: [Từ từ, đừng có cuống lên, cô không có sao đâu.]