Hôm nay là cuối tuần nên trung tâm thương mại Thiên Kỳ rất đông đúc. Những dòng người tấp nập hòa vào nhau tạo nên một bức tranh đầy màu sắc trước mặt Nhược Uyển.
Cô không biết mình đã bị kéo đến cửa hàng quần áo thứ mấy trong hai tiếng vừa qua. Nhược Uyển không khỏi thở dài trước sự nhiệt tình quá mức của Kỳ Vân Yên.
Nhược Uyển nói: “Chị ba, hình như chúng ta mua hơi nhiều.”
“Em đừng thở dài như vậy chứ!” Kỳ Vân Yên cười khúc khích, tay vẫn không ngừng lựa chọn những bộ váy mới nhất trong cửa hàng.
Tiếng thở dài kia rõ ràng như vậy, sao Kỳ Vân Yên có thể không nghe thấy chứ? Hơn nữa cô ấy cũng thừa sức chi trả hóa đơn mua sắm ngày hôm nay. Nhưng hiếm khi được xài thẻ riêng của anh cả, Kỳ Vân Yên cảm thấy nếu mình không tận dụng cơ hội thì thật có lỗi với bản thân và em gái.
“Mới có từng này mà em đã than rồi sao? Còn nhiều thứ chị chưa mua cho em đâu đấy.”
Nhược Uyển cầm ly nước ép mà nhân viên vừa mang đến, ánh mắt lướt qua những túi đồ hiệu đang chất đống dưới chân vệ sĩ. Túi Chanel, Dior, Valentino… Mỗi cái đều sáng lóa và toát lên sự xa hoa.
Không biết lúc Kỳ Vân Trạch nhận được thông báo trừ tiền liên tục, vẻ mặt của hắn sẽ trông như thế nào nữa?
“Chị, em nghĩ nhiêu đây đủ rồi.” Cô hạ giọng, đôi mắt cụp xuống, không dám nhìn vào ánh mắt Kỳ Vân Yên.
“Đủ ư?” Kỳ Vân Yên quay đầu, nhướng mày: “Em vừa về nước, còn chưa có gì ra hồn. Chẳng lẽ muốn xuất hiện trước mặt mọi người với mấy bộ đồ cũ từ Anh sao?”
Nhược Uyển im lặng, môi mím chặt. Trong đầu cô hiện lên hình ảnh tấm thẻ Centurion mà Kỳ Vân Trạch đã đưa. Mỗi món đồ mà Kỳ Vân Yên chọn đều chỉ quẹt thẻ mà không cần nhìn giá. Cô cảm giác như mình đang đốt tiền chứ không phải mua sắm.
Sau khi lựa thêm một mớ đồ rồi bắt Nhược Uyển thử, cuối cùng Kỳ Vân Yên mới hài lòng chốt đơn tầm mười món. Cứ tưởng cô ấy đã thỏa mãn nhưng không, Kỳ Vân Yên nắm lấy tay em gái, kéo cô vào khu trang sức cao cấp.
“Là con gái thì không thể thiếu đồ trang sức được. Cổ em vẫn còn trống đấy!” Kỳ Vân Yên vừa nói vừa ra hiệu cho nhân viên bán hàng lấy đồ.
“Em thử cái này xem!”
Một chiếc dây chuyền bạch kim đính kim cương nhỏ được mang đến trước mặt Nhược Uyển. Viên đá ở giữa lấp lánh dưới ánh đèn, khiến cả không gian như bừng sáng.
Nhược Uyển đưa tay sờ vào mặt dây chuyền, lòng bàn tay lạnh toát. Cô không muốn nhận, nhưng cũng không dám từ chối.