“Sao thế? Không đàn nữa à?” Kỳ Vân Trạch vừa nhìn đã biết em gái sợ hắn, sự bực bội không tên lập tức dâng trào.
Nhược Uyển cứng người, đây hoàn toàn là phản ứng theo bản năng cơ thể. Kỳ Vân Trạch đã làm gì mà cô lại sợ hắn đến thế?
“Anh muốn nghe bài gì?”
Kỳ Vân Trạch ngả người vào lưng ghế, hai chân bắt chéo, mắt không rời khỏi em gái. Căn phòng rộng lớn nhưng không khí lại trở nên ngột ngạt một cách kỳ lạ.
“Kol Nidrei của Max Bruch.” Hắn đáp.
Đây không phải là một câu hỏi mà là một lời khẳng định, hắn biết Nhược Uyển biết chơi bản nhạc này.
Nhược Uyển không trả lời, những ngón tay nhỏ nhắn lại lướt trên phím đàn. Nốt C trầm lặng bật lên vang vọng trong căn phòng, mang đến âm hưởng rất dày và sâu.
Cây vĩ di chuyển chậm rãi, mỗi nhịp kéo dài tựa như hơi thở nặng nề được đẩy ra. Kol Nidrei không phải là một bản nhạc nhẹ nhàng. Nó là tiếng than khóc, là nỗi day dứt không dứt, là những ký ức chồng chất trong lòng người.
Cô để cây vĩ di chuyển đều đặn, từng nốt nhạc nối tiếp nhau như dòng chảy âm thanh mang theo nỗi niềm nặng trĩu.
Ở đoạn cao trào, cô tăng áp lực tay, đẩy mạnh cây vĩ lên dây đàn. Âm thanh vang lên, mạnh mẽ, sắc bén, như tiếng gào thét bị kìm nén. Đôi mắt cô vẫn nhắm, lưng cô hơi cong về phía trước, mọi cảm xúc như đang dồn nén vào từng nốt nhạc.
Phía bên kia, Kỳ Vân Trạch siết chặt tay.
Ngày hôm đó, hắn không thể xem trọn vẹn màn trình diễn của em gái. Lúc hắn đến Nhược Uyển đã bước vào vòng thi cuối cùng, hơn nữa cô đã đàn được nửa bài. Kỳ Vân Trạch đứng trong bóng tối, ánh mắt không rời khỏi màn trình diễn trên sân khấu.
Từng nốt nhạc cô kéo lên khi ấy như đâm thẳng vào trái tim hắn vậy. Sự da diết buồn bã đó thật sự không phù hợp với độ tuổi của cô lúc đó. Tựa như một người đang than khóc ăn năn, khiến người nghe cũng phải chìm đắm trong cảm xúc day dứt.
Khi nốt nhạc cuối cùng chấm dứt, cả khán phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Còn hắn thì vội vã rời đi, Kỳ Vân Trạch không có nhiều thời gian để nán lại. Cô bé ngày nào đã lớn, trở thành một thiếu nữ vô cùng xinh đẹp đang ngồi trước mặt hắn. Mọi thứ giống hệt như ngày hôm đó, chỉ có điều cô không còn là cô gái mười ba tuổi nữa.
Nhược Uyển hạ cây vĩ xuống, hơi thở nặng nề, trán lấm tấm mồ hôi.
Kỳ Vân Trạch vẫn không nhúc nhích.
“Anh cả?” Cô khẽ gọi, giọng nói vẫn còn khàn.
Kỳ Vân Trạch không đáp, hắn chỉ nhìn cô thật lâu. Cả phòng nhạc cụ rộng lớn như bị thu hẹp lại, bầu không khí trở nên ngột ngạt.
“Đàn hay lắm! Nếu thực sự muốn tiến xa, em nên vào Thừa Quang, ngành biểu diễn nhạc cụ dây ở đó rất nổi tiếng.” Kỳ Vân Trạch đột ngột lên tiếng.
Nhược Uyển cười thầm: “Hóa ra là đến thuyết phục tôi chọn trường.”
[Học viện nghệ thuật Thừa Quang rất tốt, nếu so về danh tiếng thì còn nhỉnh hơn học viện London đấy. Hơn nữa chỉ cách trang viên Kỳ thị có 30 phút lái xe, cũng gần lắm.] Sơ Ảnh đưa ra các thông tin cho Nhược Uyển.