Chương 8.1: Kỳ Vân Trạch

Nhược Uyển ngồi thẳng lưng trên ghế, đôi chân đặt thật chắc xuống sàn gỗ. Cây đàn cello màu nâu hổ phách tựa vào người cô, thân đàn mát lạnh, mặt gỗ láng mịn dưới đầu ngón tay.

Cô nhấc cây vĩ lên, nhẹ nhàng đặt lên dây đàn. Hít một hơi sâu, Nhược Uyển bắt đầu kéo nốt đầu tiên của “The Swan” trong “Carnival of the Animals” của Saint - Saëns.

Âm thanh du dương vang lên, nhẹ nhàng và vô cùng êm ái, tựa như chú thiên nga đang lướt trên mặt nước một cách đầy kiêu hãnh. Chú thiên nga trong tưởng tượng của cô đang duyên dáng vươn mình, múa vũ khúc của giống loài trong ánh hoàng hôn rực rỡ. Nhược Uyển nhắm mắt lại, để cả cơ thể và linh hồn chìm đắm trong giai điệu tuyệt đẹp kia

Cả không gian và thời gian như dừng lại, nhường chỗ cho bản nhạc dịu dàng kia ngân vang. Mỗi nốt nhạc được tấu lên vô cùng chuẩn xác, mang theo cả cảm xúc của người đánh đàn. Chậm rãi, sâu lắng, ngân dài, để rồi xoáy sâu vào lòng người đầy hỗn tạp tạo nên một khoảng trống yên bình.

Đến đoạn chuyển, Nhược Uyển hơi nghiêng đầu, nhấc cây vĩ lên cao rồi thả xuống. Âm thanh đột ngột rơi, nốt nhạc cuối cùng kéo dài, rồi dần tan vào không khí.

Cô hạ cây vĩ xuống, điều chỉnh hơi thở của mình đôi chút rồi mở mắt ra. Quả thật nguyên chủ rất yêu thích đàn cello, mỗi khi tấu nhạc là một lần hòa quyện cả thể giác và linh hồn vào bản nhạc. Hơn nữa nguyên chủ cũng là một thiên tài cello, cô chỉ dựa vào ký ức cơ thể đã có thể tấu lên một giai điệu đầy cảm xúc như vậy rồi.

Bỗng nhiên có tiếng thở dài của ai đó vang lên khiến Nhược Uyển giật mình quay đầu nhìn về phía cửa.

“Anh hai?”

Một tiếng gọi làm cả hai người cùng sững sờ.

Người đàn ông có vẻ ngoài giống hệt Kỳ Vân Lẫm đứng tựa lưng vào khung cửa mở, khoanh tay trước ngực. Đôi mắt hắn tối lại, nhìn cô không chớp mắt. Ánh đèn vàng hắt luôn khuôn mặt điển trai càng làm nổi bật những đường nét gợi cảm đầy nam tính.

[Hắn không phải Kỳ Vân Lẫm đâu, là anh cả của cô, Kỳ Vân Trạch. Hiện tại hắn rất không vui vì bị nhận nhầm.] Sơ Ảnh tốt bụng nhắc nhở cô.

Nhược Uyển không khỏi cạn lời, hai người họ là anh em song sinh đương nhiên phải giống nhau rồi. Nếu nguyên chủ còn ở đây, chưa chắc gì cô ta đã phân biệt được bọn họ.

Hơn nữa Uyển viên của cô có vẻ hơi nhộn nhịp, cô vừa tới đây chưa được một ngày thì tất cả các anh chị em đều ghé qua một lượt, chỉ còn mỗi Kỳ Minh Thương là chưa thấy tới mà thôi.

“Thằng hai còn ở bệnh viện chưa về. Mới khỏe lại đã chơi đàn, em vẫn thích cello như lúc nhỏ nhỉ?” Kỳ Vân Trạch che giấu cảm xúc khó chịu nơi đáy mắt, sải những bước chân dài đến chiếc sofa bọc da đối diện nơi em gái đang ngồi.

“Anh cả!” Nhược Uyển cúi đầu né tránh ánh mắt của hắn, những ngón tay vô thức miết nhẹ lên dây đàn.

Ánh mắt của người đàn ông này thật đáng sợ, tuy rất giống Kỳ Vân Lẫm nhưng lại không có được sự dịu dàng của anh hai.