Chương 7.3: Tiền, thật nhiều tiền

Bên dưới căn biệt thự có một gara ngầm, có hai lối vào một là từ bên ngoài hai là từ trong nhà. Bọn họ men theo cầu thang bộ nằm ở sau bếp mà bước xuống gara, đèn đóm bên trong được mở sáng choang chiếu sáng cả hầm xe rộng rãi.

Kỳ Vân Lẫm bước đến trước một chiếc Bentley Bentayga EWB Azure màu trắng ngọc trai. Thân xe dài, đường nét mượt mà liền mạch. Bộ vành hợp kim sáng loáng phản chiếu ánh sáng, toát lên vẻ thanh lịch vô cùng quyến rũ.

“Em thấy sao nào?” Hắn quay đầu lại, ánh mắt lấp lánh.

Nhược Uyển tiến lại gần, đầu ngón tay chạm nhẹ lên thân xe: “Chiếc xe này của em sao?”

Kỳ Vân Lẫm gật đầu: “Phải, không chỉ mỗi chiếc này, còn bên kia nữa.”

Nói rồi hắn chỉ tay về phía chiếc INKAS Armored Cadillac Escalade ESV màu đen nằm bên cạnh. Vừa nhìn qua đã biết xe đã được chỉnh sửa lại rất nhiều. Thân xe đồ sộ, kính chống đạn dày cộm. Nó chính là một tòa pháo đài di động bất khả xâm phạm.

“Đây là xe của tài xế. Nếu em không muốn tự lái xe thì họ sẽ dùng chiếc này chở em đi.” Kỳ Vân Lẫm vừa nói vừa chậm rãi bước đến bên chiếc Cadillac Escalade, tay vỗ nhẹ lên cửa xe.

Kỳ Vân Yên đứng phía sau bọn họ, khẽ hừ một tiếng: “Đúng là con trai, chán chết đi được! Em còn tưởng các anh định tặng gì cho Tiểu Uyển, hóa ra là xe. Lại còn chọn mấy kiểu dáng thô kệch ấy nữa chứ!”

Trong mắt cô ấy, Nhược Uyển thích hợp lái những chiếc xe có kiểu dáng mềm mại hơn một chút như Porsche Panamera chẳng hạn.

Mặc kệ lời trêu chọc của cô ấy, ánh mắt Kỳ Vân Lẫm vẫn dán chặt vào Nhược Uyển, chờ đợi câu trả lời từ cô.

[Chiếc Bentley Bentayga này có giá khoảng tám trăm ngàn đô la, còn cái Cadillac Escalade kia thì độ đâu sáu trăm ngàn đấy. Chậc chậc, đó là chưa tính chi phí độ lại tính năng của xe, đảm bảo chống đạn tuyệt đối, thậm chí có thể trở thành pháo đài phòng thủ trong một thời gian ngắn.] Sơ Ảnh phân tích dữ liệu, không khỏi chép miệng.

“Tiền, tiền, tiền, tôi chỉ thấy quá trời tiền.” Nhược Uyển không khỏi cảm thán.

[Để dỗ cô vui, đắt hơn nữa họ cũng tậu về.] Sơ Ảnh nhàm chán lúc lắc cái đầu nhỏ.

Tổng giá trị hai chiếc xe cộng lại đã vượt mức một triệu đô la, nếu không phải là tài phiệt như nhà họ Kỳ, chưa chắc đã có ai dám vung một số tiền lớn như vậy để mua chúng về.

“Cảm ơn anh, em rất thích!” Nhược Uyển đáp, nguyên chủ đã thi xong bằng lái ở Anh, không biết về Y rồi có còn hiệu lực không.

Nhận được câu trả lời của cô, Kỳ Vân Lẫm rất hài lòng.

“Xì, con trai đúng là con trai!” Kỳ Vân Yên bước đến bên cạnh Nhược Uyển, khóa lấy tay cô rồi bảo: “Tiểu Uyển nghỉ ngơi đi nhé, chị còn chút việc cần xử lý. Ngày mai sẽ cùng em đi mua sắm!”

Nhược Uyển gật đầu, nhưng khi quay lưng bước lên cầu thang, cô cảm giác có ánh mắt ai đó vẫn đang dõi theo mình. Cô quay lại nhìn nhưng chỉ thấy bóng lưng của Kỳ Vân Lẫm đang đứng cạnh chiếc Bentley, ánh mắt hắn chìm vào khoảng không phía trước, như đang chìm trong suy nghĩ.