Chương 6.4: Gây khó dễ

Quả nhiên cả cô và Sơ Ảnh đều đoán không sai, Kỳ Vân Lẫm thật sự không ưa Dư Tĩnh Thần.

“Liệu anh hai có làm gì Dư Tĩnh Thần không? Có làm anh ta lộ thân phận thật không thế?” Nhược Ảnh không khỏi lo sợ.

Nếu việc Dư Tĩnh Thần là cảnh sát ngầm bị anh em nhà họ Kỳ phát hiện. Dù nữ chính Kỳ Vân Yên có vì tình cảm cá nhân mà tha cho anh thì Kỳ Vân Lẫm cũng sẽ tiêu diệt anh ngay lập tức.

[Chưa đến điểm cao trào của cốt truyện, làm sao nam chính đi bán muối được. Ký chủ yên tâm đi, không có gì đáng lo.] Sơ Ảnh đáp.

[Hơn nữa, sao cô không nhân dịp này kéo Dư Tĩnh Thần về bên cô. Vừa tiện việc theo dõi hành động của anh ta, vừa giúp cô thay đổi hướng đi câu chuyện.]

Nhược Uyển chau mày: “Không dễ đâu.”

[Thật ra là dễ đó!] Sơ Ảnh tỏ vẻ thần bí.

Nhược Uyển thật sự không thích cái kiểu úp mở này, bèn gắt: “Nói thì nói nhanh đi, tôi mà hoàn thành nhiệm vụ thì cậu có lợi mà.”

[Rồi, rồi, ký chủ thật nóng tính! Cô còn nhớ cuộc thi đàn cello ở Florence không?]

“Nhớ, khi ấy nguyên chủ còn đạt giải quán quân... Chẳng lẽ họ từng gặp nhau trong cuộc thi sao?” Nhược Uyển hết sức bất ngờ, vì chi tiết này không được nhắc đến trong nguyên tác.

Sơ Ảnh gật đầu: [Đúng vậy, năm ấy nguyên chủ mới mười ba đã lấy được chức quán quân, còn Dư Tĩnh Thần đoạt giải á quân.]

[Lúc đó nguyên chủ còn nhỏ nên dung mạo chưa rõ nét như bây giờ, hơn nữa Dư Tĩnh Thần cũng tham gia bằng tên giả, còn cố ý hóa trang một chút nên bọn họ mới không nhận ra nhau.]

“Nhưng trong nguyên tác không nhắc đến, chẳng lẽ sau này Dư Tĩnh Thần cũng không nhận ra sao?” Nhược Uyển hơi thắc mắc.

[Nhận ra, nhưng anh ta thấy không giúp ích được gì cho nhiệm vụ nên vẫn vờ không biết cô. Vì thế mà nguyên tác cũng không đề cập đến chuyện này!”

“Hóa ra là vậy!”

[Gợi ý nhiêu đó đủ rồi, nhiệm vụ thứ tư là kiến Dư Tĩnh Thần trở thành vệ sĩ của cô. Ký chủ cố lên!] Sơ Ảnh cổ vũ Nhược Uyển.

“Hiện tại, tình cảm giữa nam nữ chính thế nào rồi?” Nhược Uyển muốn làm nhiệm vụ, nhưng không muốn làm kẻ thọc gậy bánh xe ngăn trở tình yêu của người khác.

[Có thiện cảm với nhau nhưng chưa sâu đậm, dù gì Dư Tĩnh Thần cũng là một cảnh sát chính trực, luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu. Còn Kỳ Vân Yên thì rất chú tâm vào sự nghiệp, tạm thời vẫn chưa có dấu hiệu gì rõ ràng.]

“Tôi biết rồi!” Nhược Uyển âm thầm suy tính bước tiếp theo của mình.