Nhược Uyển nhìn Kỳ Vân Lẫm với ánh mắt đầy mong chờ: “Em có thể chuyển khỏi phòng bệnh không?”
Kỳ Vân Lẫm đọc các kết quả xét nghiệm do trợ lý vừa đưa đến, đóng tập hồ sơ bệnh án lại rồi nói: “Được rồi, em có thể rời bệnh xá!”
Tuy các chỉ số vẫn chưa thể gọi là tốt hẳn, nhưng hắn có thể nhận ra Nhược Uyển không thích phòng bệnh.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể hiểu ra nguyên nhân, những năm tháng cuối đời của ông bà ngoại đều trải qua trên giường bệnh. Có lẽ nơi này đã gắn liền với ký ức đau buồn nhất của Nhược Uyển khiến cô bé ác cảm với nó.
Kỳ Vân Yên mỉm cười với em gái: “Chị cũng thấy em không nên ở lại bệnh xá, ba đã chuẩn bị sẵn biệt thự cho em, em về đó tịnh dưỡng là tốt nhất!”
Khi Nhược Uyển nhướng mày tỏ vẻ không hiểu, chẳng lẽ Kỳ Minh Thương cho phép cô ra ngoài ở sao?
“Cứ đến nơi thì em sẽ hiểu.” Kỳ Vân Yên làm ra vẻ thần bí.
Kỳ Vân Lẫm lắc đầu trước thái độ tinh nghịch hiếm có của Kỳ Vân Yên, sau đó cởi chiếc áo blouse ra trao cho trợ lý: “Anh đưa các em đi!”
Kỳ Vân Yên trừng mắt với anh hai: “Anh không cần đến bệnh viện à? Mấy ngày anh sang Anh, mấy lão già ở đó cứ kêu ca suốt!”
Mấy lão già mà Kỳ Vân Yên nhắc đến chính là những khách hàng V.I.P của bệnh viện. Bọn họ đều là những người có máu mặt tại Thiên Kỳ, thậm chí là trên khắp nước Y lặn lội đến đây để “chữa bệnh”. Mà Kỳ Vân Lẫm không chỉ là bác sĩ chuyên khoa thần kinh xuất sắc nhất, đồng thời cũng là người âm thầm đứng sau quản lý tất cả các hoạt động của bệnh viện.
Có những việc chỉ có hắn mới có thể đáp ứng yêu cầu của đám khách đó mà thôi!
“Mấy lão ấy còn kêu được thì chưa chết đâu!” Kỳ Vân Lẫm tiến đến bên giường, rồi cúi người xuống. Sau đó hắn dễ dàng nhấc bổng Nhược Uyển lên trước ánh mắt kinh ngạc của cô gái.
“Anh...” Nhược Uyển bị bế lên bất ngờ, vội vàng nắm lấy vạt áo của Kỳ Vân Lẫm.
Dù còn hơi yếu, nhưng Nhược Uyển cảm thấy mình vẫn có thể tự đi được, không cần phải làm đến mức này.
Kỳ Vân Lẫm nhướng mày nhìn cô: “Thay vì nắm vạt áo, em có thể ôm cổ anh cho an toàn. Hơn nữa với sức khỏe hiện tại của em thì có thể đi được bao xa? Nhà chúng ta lớn lắm đấy!”
Nhược Uyển: “...”
Kỳ Vân Yên không khỏi che miệng cười: “Hiếm khi thấy anh hai dịu dàng như vậy, cả em cũng chưa từng được anh bế đâu đấy!”