Chương 5.2: Gặp Kỳ Minh Thương

Nhược Uyển lắc đầu đáp: “Con ổn, con đang ở bệnh viện sao?”

Kỳ Minh Thương nói: “Không, đây là bệnh xá nhà chúng ta.”

“Vậy ạ!”

Nối tiếp sau đó là những giây phút im lặng ngượng ngùng, cả hai không biết nên nói gì với nhau. Nhược Uyển cúi đầu nhìn ly nước trống trong tay, đầu ngón tay miết lên thành thủy tinh trơn láng. Có vẻ như cô gái có rất nhiều điều muốn hỏi, lại không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu.

Cho đến khi Nhược Uyển hít sâu một hơi rồi ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt lúng túng giống hệt mình phía đối diện. Đúng là cha con ruột, đến cả dáng vẻ rụt rè cũng y chang nhau.

“Con...”

“Ba...”

Cả hai lên tiếng cùng lúc rồi im bặt.

Không thể để tình hình này kéo dài mãi, Kỳ Minh Thương nâng tay ra hiệu cho cô nói trước.

Nhược Uyển liền hỏi: “Con có rất nhiều chuyện hỏi ba, anh hai bảo ba sẽ kể con nghe những điều con muốn biết.”

Kỳ Minh Thương gật đầu, ông ấy đã nghe con trai kể lại: “Ba biết là con có nhiều thắc mắc nhưng hiện tại chưa phải lúc để ba kể con nghe. Ba không giấu Tiểu Uyển, chỉ là chưa đến lúc thích hợp. Con còn đang ốm kia mà, hãy ráng tịnh dưỡng cho khoẻ đã nhé.”

“Con không yếu ớt đến vậy, con chỉ muốn biết... Gia đình mình gặp nguy hiểm sao?” Nhược Uyển nhìn thẳng vào ba mình.

Chỉ một ánh mắt đã khiến Kỳ Minh Thương sững người, trong phút chốc ông ấy như trông thấy vợ mình qua hình bóng con gái nhỏ. Bọn họ là chị em song sinh, lại có ngoại hình giống nhau như đúc, còn Nhược Uyển lại chính là bản sao hoàn hảo nhất của họ.

“Ba!” Tiếng gọi của con gái kéo Kỳ Minh Thương về thực tại.

“Ừ.” Ông ấy hít sâu một hơi, nhiều năm lăn lộn giữa hai giới chính và tà cũng không khiến ông cảm thấy áp lực như trò chuyện với Nhược Uyển.

“Con đừng lo, nhà chúng ta không sao cả. Còn mấy việc khác, ba sẽ xử lý ổn thỏa, không ai có thể làm hại đến con được đâu.” Kỳ Minh Thương đáp.

Nhược Uyển: “...”

[Ông ấy không nói đâu, trong mắt bọn họ thì cô không chịu nổi sự thật gia đình mình thuộc giới hắc đạo.] Hệ thống giải thích.

Nhược Uyển cạn lời với kiểu suy nghĩ này: “Nhưng tôi đâu phải kẻ ngốc, nhìn qua một chút là biết nhà họ Kỳ không bình thường rồi.”

[Cô cứ chiều theo ý họ đi, vờ như không biết gì là được.]

“Giả vờ thì giả vờ.” Nhược Uyển âm thầm thở dài.

Kỳ Minh Thương thấy con gái im lặng thì không nỡ, bèn hứa: “Đợi con tròn mười tám, con muốn biết điều gì thì ba đều sẽ nói cho con biết.”

“Vâng.” Có hỏi thêm cũng không được ích gì, Nhược Uyển đành từ bỏ

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã nhận thêm năm điểm thân thiện từ Kỳ Minh Thương, thanh tiến độ đạt mức 5%. Xin ký chủ hãy cố gắng!]

“...”

Mới đồng ý không hỏi nữa là được thêm năm điểm thân thiện sao?