Sức chịu đựng của cơ thể hiện tại đã đến giới hạn mới khiến Nhược Uyển suy kiệt đến mức phải đến sáng hôm sau mới hoàn toàn tỉnh táo được. Dường như ánh mặt trời hôm nay hơi gắt, khiến cô gái nhỏ vừa cố mở mắt đã vội nhắm chặt vì chói. Gần như ngay lập tức, có ai đó đã vội kéo rèm lại, cản bớt ánh sáng chiếu vào phòng.
[Ký chủ, ba cô ở trong phòng. Nhiệm vụ thứ ba là lấy được 5 điểm thiện cảm từ Kỳ Minh Thương, điểm hiện tại là 50.] Hệ thống tốt bụng nhắc nhở.
Nhược Uyển đáp: “Ồ 50 điểm cơ à?”
Từ lúc xuyên sách đến nay, đây chính là số điểm cao nhất mà cô từng được thấy. Nguyên tác nói không sai. Trong nhà họ Kỳ, người yêu thương cô nhất chính là Kỳ Minh Thương.
Cô mở mắt ra lần nữa, vì ánh sáng trong phòng đã dịu đi không ít nên cô mới có thể quan sát rõ ràng. Căn phòng này vừa giống phòng bệnh lại vừa không giống, cách bài trí đã vượt xa sự tiện nghi thông thường của một phòng bệnh tiêu chuẩn.
[ Đây là khu bệnh xá nằm trong trang viên Kỳ thị. Ở đây còn có cả phòng phẫu thuật và nghiên cứu chính quy nữa đấy.] Hệ thống giải thích.
Nhược Uyển không khỏi cảm thán: “Tiền, tôi ngửi thấy mùi tiền khắp mọi nơi.”
[ Người giàu xài tiền để khiến cuộc sống trở nên thuận tiện hơn mà.]
Nhược Uyển không đáp lời, cô đưa mắt nhìn sang người đàn ông đang ngồi cạnh giường, nhìn cô bằng đôi mắt ngập tràn sự lo lắng. Tình cảm trìu mến trong đôi mắt người đó nhiều đến mức làm Nhược Uyển hơi sững người.
Ông ấy chính là một phiên bản trưởng thành đầy vẻ cuốn hút của hai anh em Kỳ Vân Trạch, dường như thời gian đã bỏ quên Kỳ Minh Thương khiến dung nhan ông ấy chẳng giống một người đàn ông đã ngoài năm mươi gì cả. Câu nói đàn ông càng lớn tuổi càng phong độ, có lẽ rất đúng trong trường hợp của Kỳ Minh Thương.
Thấy con gái nhìn mình chằm chằm, ông ấy vội hỏi: “Tiểu Uyển, con thấy trong người thế nào?”
“Ưʍ...” Lời vừa thốt ra khỏi miệng đã khựng lại giữa chừng, Nhược Uyển cau mày đưa tay chạm vào cổ. Chỉ mới mở miệng mà cổ họng đã đau rát như bị xé toạc làm hai, điều này chứng tỏ cô đã sốt rất cao.
Một ly nước mát lập tức được đưa đến trước mặt Nhược Uyển, Kỳ Minh Thương còn cẩn thận đỡ người cô lên, chèn phía sau lưng cô một chiếc gối tựa.
Nhược Uyển không quen với kiểu tiếp xúc quá gần này, vội cầm lấy ly nước mà uống từng ngụm nhỏ.
“Con uống từ từ thôi!” Kỳ Minh Thương thấy thế liền lùi ra sau một chút, kéo xa khoảng cách giữa hai người.
Nhược Uyển rất khát nhưng không dám uống nhanh, mỗi lần dùng sức là cổ họng lại đau. Dòng nước mát chảy qua phần nào xoa dịu cơn bỏng rát ấy, khiến sắc mặt cô gái giãn ra ít nhiều. Cho đến khi uống đủ, Nhược Uyển mới dừng lại, siết chặt ly nước trong tay.
“Tiểu Uyển, con thấy trong người thế nào? Có cần ba gọi A Lẫm đến khám cho con không?” Khi Kỳ Minh Thuơng hỏi, cô có thể nhận ra sự thận trọng trong giọng điệu của ông ấy.