Chương 4.2: Thắc mắc

Nguyên chủ... À không, là cô mới đúng! Chỉ mới vô tình làm hỏng ba xấp tài liệu, làm đổ vài bát súp lên người hắn và pha tí muối vào nước uống thôi mà.

Ờ thì ngẫm lại đều là do lúc đó cô còn nhỏ tuổi, nhưng khi lớn cô đâu có nghịch ngợm như vậy?

“Haizz, tới đâu thì tính đến đó vậy!”

Mười hai tiếng bay dài như cả một kiếp người, cơ thể vốn yếu ớt của cô dần trở nên nặng nề hơn. Mỗi lần hít thở đều thấy như có lửa thiêu trong ngực. Không hiểu sao Nhược Uyển cảm thấy rất khó chịu, nhiệt độ trong cơ thể tăng nhanh một cách bất thường.

Hệ thống nói: [Cô sốt rồi!]

Nhược Uyển cố gắng đè nén cơn choáng váng, nhoẻn miệng cười: “Vừa khéo, lại được dịp rồi. Cậu có thể khiến Vân Lẫm không nhận ra tôi đang sốt không?”

Kỳ Vân Lẫm tốt nghiệp đại học y với thành tích thủ khoa, hiện tại đang làm trong bệnh viện tư nhân Kỳ thị. Chút bệnh vặt này, chắc chắn không thể giấu nổi hắn.

[Dễ ợt!]

Không biết hệ thống đã làm gì nhưng mặc kệ thân nhiệt mỗi lúc mỗi cao của Nhược Uyển, trông bề ngoài cô vẫn hết sức bình thường.

...

Chiếc chuyên cơ hạ cánh xuống đường băng tư nhân giữa lúc trời vẫn còn tối. Ánh đèn pha từ tháp kiểm soát quét qua mặt đất trơn láng, phản chiếu bóng dáng máy bay kéo dài trên nền bê tông lạnh lẽo.

Kỳ Vân Lẫm đến bên cô rồi nói: “Chào mừng em về nhà, Nhược Uyển!”

Cô gái khẽ gật đầu rồi đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vẫn không quên mang theo hộp đàn cello yêu dấu.

Khi cửa cabin vừa mở, họ lập tức nhìn thấy một bóng người đứng đợi sẵn dưới chân cầu thang. Chỉ cần liếc mắt một cái thì Nhược Uyển đã chắc chắn đối phương chính là anh cả Kỳ Vân Trạch. Vẻ ngoài hắn giống hệt với anh hai Vân Lẫm khiến cô có muốn nhận nhầm thành người khác cũng không được.

Kỳ Vân Trạch mặc áo sơ mi đen, khoác bên ngoài chiếc áo măng tô dáng dài làm nổi bật lên vóc người cao lớn. Khí chất mà hắn mang lại rất trái ngược với ngọn núi băng sơn Kỳ Vân Lẫm. Nhưng chẳng hiểu sao, Nhược Uyển lại cảm thấy hắn còn đáng sợ hơn anh hai rất nhiều.

Từ lúc Nhược Uyển xuất hiện, ánh mắt của Kỳ Vân Trạch chưa từng rời khỏi cô gái. Mới có mấy ngày không gặp, có vẻ như em gái hắn đã ốm đi nhiều. Khuôn mặt vốn trắng hồng nay tái nhợt không sức sống.

Hắn vừa định lên tiếng hỏi thì Nhược Uyển chợt khựng lại giữa các bậc thang, ánh mắt mờ dần, cơ thể chao đảo như cánh hoa rơi trong gió.

“Nhược Uyển!” Hai tiếng gọi đồng thanh vang lên.