[Cô quên nhà mình xuất thân từ hắc đạo à? Làm vậy để tránh trường hợp bị kẻ thù tấn công. Hiện tại thân phận của cô chưa được công khai nhưng một khi về nước Y sẽ không giấu được nữa. Họ làm vậy để bảo vệ sự an toàn cho cô!]
“Ý cậu là chúng ta sẽ bị tấn công ư?” Nhược Uyển không khỏi sợ hãi.
Bất chợt một chi tiết trong truyện thoáng hiện lên, đúng là cô sẽ bị tấn công trên đường ra sân bay tư nhân. Có vẻ không có gì nghiêm trọng lắm, chỉ được các nhân vật nhắc đến thoáng qua bằng hai ba câu mà thôi.
Hệ thống cảm nhận được nỗi sợ đang trào dâng trong lòng Nhược Uyển, lập tức đáp: [Phải, là kình địch của nhà họ Kỳ, họ muốn thăm dò tầm quan trọng của cô với nhà họ Kỳ. Yên tâm, cô sẽ không sao đâu!]
“Không sao cái đầu cậu ấy! Cậu có bị tấn công không?” Nhược Uyển bùng nổ.
Cơn tức giận xen lẫn sợ hãi khiến đầu ngón tay cô vô thức run lên.
Hành động này lập tức khiến Kỳ Vân Lẫm chú ý đến, hắn vội kéo lấy tấm thảm lông cừu phía bên ghế mình mà phủ lên chân cô: “Em lạnh lắm sao?”
Trước ánh mắt lo lắng của hắn, Nhược Uyển cười gượng: “Em... Em không sao... Nhưng mà...”
Kỳ Vân Lẫm nhướng mày ra hiệu cho cô nói tiếp.
Nhược Uyển không còn cách nào khác là chỉ vào chiếc xe giống hệt đang chạy phía sau họ cách đó không xa lắm: “Lúc ra khỏi nhà em đã thấy họ bám theo, là người của nhà mình à?”
Kỳ Vân Lẫm phì cười trước thái độ sợ sệt của cô: “Phải, là người do anh sắp xếp. Em đừng lo.”
“Có gì nguy hiểm sao?” Nhược Uyển vờ như không biết gì, ngước đôi mắt tò mò nhìn anh trai.
Lúc này Kỳ Vân Lẫm mới sực nhớ, em gái vẫn chưa biết rõ về nhà họ Kỳ, đối với Nhược Uyển thì nhà họ Kỳ chỉ là một gia đình kinh doanh phát đạt. Việc cô bé cảm thấy cách làm của hắn hơi thái quá cũng là điều dễ hiểu thôi. Tuy nhiên ba đã dặn dò cẩn thận hắn cẩn thận, ông ấy muốn đợi đến thời điểm thích hợp mới kể cho Nhược Uyển nghe
Kỳ Vân Lẫm vỗ nhẹ lên tay cô vài cái: “Không có, anh lo hơi xa thôi. Nếu em mệt hãy ngủ một lát, còn tận một tiếng mới đến sân bay lận.”
Cả hắn cũng nhận ra bản thân càng lúc càng nói nhiều, mỗi lúc mỗi dịu dàng hơn với em gái.
[Không lo cái đầu của anh ấy!]
[Chúng ta sắp bị tấn công rồi nè!]
Nhược Uyển gào thét trong đầu, nhưng đâu dám làm gì quá trớn, đành yên lặng tựa đầu vào ghế sau giả vờ ngủ.
Kỳ Vân Lẫm thấy cô như thế cũng không nói gì thêm, ra hiệu cho vệ sĩ và tài xế ở ghế trên điều chỉnh nhiệt độ máy điều hòa về mức dễ chịu rồi lại chăm chú đọc tài liệu công việc.
Đoạn đường di chuyển chỉ có một tiếng đồng hồ, nhưng Kỳ Vân Lẫm vẫn lo sẽ có chuyện xảy ra. Vì vậy mới bố trí thêm xe để che giấu vị trí thật của họ, dù gì đây cũng không phải địa bàn nhà họ Kỳ, không thể an toàn như ở nước Y.