Chương 3.2: Sự cố
Sau khi dùng bữa sáng trong phòng, Nhược Uyển xách chiếc rương cũ đựng kỷ vật của ông bà ngoại, trên lưng đeo hộp đàn cello do ông bà tặng, cô gái chậm rãi bước xuống lầu.
Kỳ Vân Lẫm đã đứng chờ cô đã lâu, sáng nay hắn không làm phiền cô vì muốn cho cô chút không gian riêng tư cuối cùng. Khi trông thấy cô, hắn vươn tay muốn đỡ lấy chiếc rương.
Nhược Uyển khựng lại đôi chút, vẫn trao chiếc rương cho anh trai: “Cảm ơn anh!”
“Chúng ta là người nhà, em không cần khách sáo với anh.” Kỳ Vân Lẫm khẽ mỉm cười.
Lúc hắn định lấy luôn cả hộp đàn thì Nhược Uyển lại nghiêng người né tránh, cô tháo hộp đàn ra chuyển sang ôm trước ngực: “Em muốn tự xách cái này.”
Dáng vẻ này của cô khiến hắn phải rụt tay lại: “Được, tùy em vậy.”
Bên trong hộp là một cây cello màu nâu hổ phách thuộc dòng Aria Cremona, bản thủ công giới hạn.
Đó là món quà mà ông bà ngoại đã tặng Nhược Uyển khi cô đạt giải quán quân tại cuộc thi trình diễn cello chuyên nghiệp ở Florence vào năm cô mười ba. Phía mặt trong cổ đàn còn được khắc mấy chữ nhỏ bằng mực son mờ “Vienna Ky”.
Vì sao Kỳ Vân Lẫm biết được à?
Dù họ không sống cùng nhau, nhưng nhà họ Kỳ vẫn luôn theo sát Nhược Uyển và ông bà ngoại. Mỗi nhất cử nhất động của họ, đều không thoát khỏi cặp mắt của bộ phận tình báo nhà họ Kỳ.
Không phải là giám sát, mà là để bảo vệ họ từ xa.
Em gái hắn không mang theo thứ gì khác, chỉ cầm theo hai thứ ấy cũng đủ thấy Nhược Uyển lưu luyến nơi này đến thế nào. Xem ra việc để cô thích ứng với nước Y, sẽ cần một khoảng thời gian khá dài.
Khi đến trước cửa, Nhược Uyển bỗng quay đầu nhìn lại, trong đôi mắt trong veo ngập tràn sự lưu luyến. Cô đưa mắt nhìn quanh một lượt, mỗi ngóc ngách, mỗi khuôn mặt, mỗi ký ức đều còn nguyên vẹn. Chỉ có ông bà ngoại là không còn ở đó, tiễn cô đi rồi đón cô trở về.
Nhược Uyển nén nước mắt, dứt khoát tiến thẳng ra cửa rồi bước vào xe.
Bà Maria và những người hầu không dám khóc quá nhiều, họ chỉ lặng lẽ đứng đó vẫy tay thay lời chào tạm biệt.
Chiếc Cadillac Escalade lăn bánh nhẹ nhàng ra khỏi cổng biệt thự, bầu không khí trong xe yên tĩnh đến lạ thường.
Kỳ Vân Lẫm ngồi cạnh em gái, đầu ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại kiểm tra mọi việc lần cuối: “Em có để quên thứ gì không?”
“Không ạ.” Nhược Uyển đáp rồi cúi đầu nhìn đôi tay trống không của mình.
Lúc này cả hộp đàn lẫn chiếc rương đều đã nằm gọn trong cốp sau của chiếc xe khiến Nhược Uyển rơi vào trạng thái lúng túng.
Cũng nhờ thế mà cô chợt phát hiện ra có điều bất thường.
Khi chiếc xe rời khỏi cổng biệt thự, lập tức có bốn chiếc xe giống hệt khác gia nhập vào đoàn. Thậm chí sau một lúc đảo vị trí một cách cẩn thận, chiếc xe của cô đã tụt xuống cuối hàng. Đi được một quãng lại gặp thêm năm chiếc xe như vậy, cũng theo cách làm tương tự mà đảo vị trí giữa các xe.