Ánh nắng buổi sớm tràn qua rèm cửa, len lỏi vào căn phòng yên tĩnh. Nhược Uyển chậm rãi mở mắt cảm thấy cơ thể mệt mỏi đến rã rời.
Tối hôm qua cô ngủ không được sâu, giấc mơ của cô là một mớ hỗn độn không lối thoát.
[Ký chủ đừng lo, từ giờ cô sẽ không gặp mấy kiểu giấc mơ như vầy nữa đâu.] Hệ thống cất tiếng nói.
Do Nhược Uyển đột ngột xuyên vào thân xác nguyên chủ nên cần thời gian thích ứng điều chỉnh. Việc Nhược Uyển cảm thấy không khỏe trong quá trình nó cập nhật và đồng bộ hóa dữ liệu cũng là chuyện dễ hiểu.
“Là do cậu sao?” Nhược Uyển nhướng mày hỏi.
Hệ thống thản nhiên trả lời: [Đúng thế, tối qua khi cô ngủ tôi đã đồng bộ hóa cho cô đấy!]
“Lần sau, trước khi làm gì có thể báo trước cho tôi một tiếng không?” Nhược Uyển hơi cáu vì cảm giác mệt mỏi khiến cô chẳng muốn rời giường.
[Được thôi, tôi nhớ rồi! Nhưng cô không kiểm tra thử sao?] Hệ thống vô cùng mong chờ.
Nhược Uyển hỏi lại: “Kiểm tra cái gì?”
Lời vừa dứt, cô cũng lập tức phát hiện ra rằng tất cả những ký ức của nguyên chủ đều hiện rõ mồn một trong đầu cô. Kể từ khi nguyên chủ bắt đầu ghi nhớ được sự việc, cho đến khi cô ta rời đi vào ngày hôm qua.
Mọi thứ đều hết sức rõ ràng và chân thật, cứ như thể chính cô đã từng trải qua những giây phút đó vậy.
Và cả nỗi đau mất đi ông bà ngoại của nguyên chủ cũng vì thế mà lây sang cả Nhược Uyển, bất giác khiến hốc mắt cô đỏ hoe, nước mắt không tự chủ được mà tuôn rơi.
[Vừa có ký ức của nguyên chủ vừa có kỹ năng “Diễn Xuất Nhập Vai”, từ nay về sau cô chính là Kỳ Nhược Uyển, sẽ chẳng có ai phát hiện ra điểm bất thường.] Hệ thống vô cùng tự hào về những gì nó đã làm.
Nhược Uyển nhìn vào ký ức của mình, sau đó vô cùng kinh ngạc nhận ra rằng nguyên chủ vốn không phải cô em gái ngạo mạn như nguyên tác đã nhắc đến.
Được ông bà Tống dạy dỗ cẩn thận, lại lớn lên trong tình yêu thương vô bờ bến, Kỳ Nhược Uyển thật ra là một cô gái vô cùng sáng chói.
Ngoại hình xinh đẹp dịu dàng, tính cách hòa nhã thân thiện lại vô cùng hiếu thảo với ông bà. Ngay cả việc học hành ở trường cũng luôn đứng trong top, năng khiếu về nghệ thuật bộc lộ từ nhỏ càng tô điểm thêm cho hình tượng con nhà người ta của nguyên chủ.
Những cảm xúc tiêu cực của nguyên chủ chỉ bộc lộ trước mặt nhà họ Kỳ. Cô ta chưa từng cho gia đình nhìn thấy phần con người tốt đẹp nhất, toàn bày ra mặt xấu nhất của mình.
“Nguyên tác miêu tả Kỳ Nhược Uyển rất ngang ngược, nhưng theo tôi thấy là do cô ấy đang trong tuổi nổi loạn lại chịu cú sốc mất đi người thân mà thôi.” Nhược Uyển thở dài, cảm thấy thương tiếc cho nguyên chủ.
Hệ thống trầm mặc một lát rồi đáp: [Đúng thế, nguyên chủ không xấu mà, cô ấy đáng thương hơn đáng trách.]