Chương 38

"Giờ camera bị Lê Uyên tháo, hung thủ sẽ làm gì tiếp theo?"

Lê Uyên nghe vậy, cảm thấy camera nóng rẫy như muốn đốt thủng lòng bàn tay.

"Hắn sẽ gϊếŧ Diêu San San và Tiền Đường bằng búa sắt, như cách gϊếŧ Cao Hạm và Châu Mộng Như."

"Đúng vậy!" Thẩm Kha gật đầu với Lê Uyên, nâng cao giọng, bước về phía Tề Hoàn: "Gần đây có nơi bỏ hoang nào giống nhà máy này, rộng và nhiều chướng ngại, tiện cho hung thủ chơi trò trốn tìm gϊếŧ người không?"

Vừa dứt lời, Tề Hoàn và Yến Tu Lâm đồng thanh: "Trường tiểu học Nguyên Thủy."

Thế kỷ trước, trường tiểu học thôn rất phổ biến, hầu như thôn nào lớn một chút đều có một trường mang tên thôn. Nhưng theo quá trình đô thị hóa, trường thôn dần không còn học sinh, rồi lặng lẽ biến mất khỏi lịch sử.

Trường tiểu học Nguyên Thủy là một trong số đó.

Tòa nhà giảng dạy đã bỏ hoang nhiều năm, trông rất đổ nát. Vào mùa hè, cỏ dại mọc um tùm trong sân trường, con đường xi măng dẫn vào trường chỉ còn khe hẹp cho một người đi, đến gần còn ngửi thấy cả mùi phân gà khắp nơi.

Đất trong thôn nhiều, bao năm qua chẳng ai nghĩ đến việc phá trường xây gì khác, cứ để vậy nên thành sân chơi tự nhiên cho gà vịt quanh vùng.

Cổng sắt của trường học mở toang, rỉ sét loang lổ, cảm giác chỉ cần chạm nhẹ là sẽ rớt xuống.

Cây búa sắt nặng nề kéo lê trên lối đi xi măng, phát ra âm thanh trầm đυ.c, xích sắt trên búa thỉnh thoảng va vào mặt đất, kêu loảng xoảng.

Diêu San San co rúm dưới gầm bàn làm việc, bịt chặt miệng, không dám phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Đầu cô bé đau nhức dữ dội.

Để xem buổi hòa nhạc của Lý Minh Nam, cô bé đặc biệt uốn xoăn và nhuộm tóc vàng, còn xịt nước hoa cùng loại với thần tượng, đó là mùi trầm hương gỗ mun mà cô bé từng ngửi ở buổi ký tặng, cô bé vẫn nhớ mãi không quên.

Nhưng giờ đây cô bé chỉ nghĩ rằng cả đời này cô bé không bao giờ muốn dùng nước hoa nữa.

Cô bé chỉ muốn trở thành người vô hình, để mọi tai họa mãi mãi không tìm thấy mình.

Diêu San San rất muốn đưa tay sờ đầu nhưng cô bé không dám. Trước đó đầu cô bé bị va đập, máu chảy khô lại trên tóc, cứng ngắc khiến cô bé khó chịu.

Diêu San San bịt miệng, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Tiếng búa sắt ngoài kia càng lúc càng gần, kèm theo giọng hát khe khẽ...

"Em yêu đang ở đâu?

Đêm nay đến giấc mơ anh nhé,

Cùng nhau vượt núi Ngũ Chỉ,

Say mê với hoa tươi trong bùn đất..."

Diêu San San nghe lời bài hát, không kìm được run rẩy. Đây là bài tình ca trong album mới của XPT11, đoạn này là phần của Lý Minh Nam. Khi nghe, cô bé đã viết cả vạn chữ khen ngợi, cảm thấy như âm thanh của trời.