Chương 34

Gần như ngay khoảnh khắc cô bước vào, một bóng người lao tới, môi Thẩm Kha mím chặt, không chút khách sáo tung một đòn khóa tay, lách người ra sau lưng đối phương, rồi đá mạnh vào sau đầu gối người đó.

Bóng người kia không kịp phản ứng, quỳ phịch xuống đất.

Thẩm Kha không chút nương tay, đầu gối cô đè lên lưng đối phương, hai tay cầm hai đầu thanh thép, siết mạnh vào cổ người đó, khóa chặt tại chỗ.

Loạt động tác này mượt mà như nước chảy mây trôi, gần như hoàn thành trong một hơi, không biết đã luyện bao nhiêu lần.

Lê Uyên thấy vậy, vội hạ thanh thép đang giơ cao xuống...

Đại ca quá mạnh mẽ, anh hùng không có đất dụng võ! Giờ anh ta đã hoàn toàn tin Thẩm Kha là cao thủ bắt mèo rồi.

Với bản lĩnh này, đừng nói là mèo, rồng cũng bị cô tóm đi ấy chứ!

Người ngoài nhìn thấy náo nhiệt, người trong nghề thấy được tinh hoa, thân thủ của Thẩm Kha tuyệt đối không phải hạng tầm thường.

Lê Uyên thầm khen ngợi, lấy điện thoại chiếu vào mặt người kia, nhưng lại sững sờ: "Pháp y Yến?"

Thẩm Kha sững người, buông tay ra, nhíu mày nhìn Yến Tu Lâm đang quỳ dưới đất trong bộ dạng nhếch nhác: "Sao anh lại ở đây?"

Yến Tu Lâm ôm cổ, ho sù sụ vài tiếng, cặp kính gọng vàng rơi xuống đất, nứt ra vài đường.

Anh ta nhặt kính lên, lấy khăn giấy trong túi lau sạch, đeo lại, rồi ngạc nhiên nói: "Thẩm Kha, Lê Uyên."

Ngay sau đó, như thể chợt nhận ra điều gì, anh ta bừng tỉnh: "Mọi người cũng đến tìm hai cô gái mất tích đúng không? Nhưng chúng ta đến muộn rồi, đây là hiện trường đầu tiên của vụ án. Điều kỳ lạ là tôi không tìm thấy thi thể."

Thẩm Kha nhìn chằm chằm vào mắt Yến Tu Lâm: "Sao giờ này anh lại ở đây?"

Cô là người đầu tiên nhận được cuộc gọi báo án, còn Yến Tu Lâm là bác sĩ pháp y, thường chỉ được gọi đến khi tìm thấy thi thể.

Nhưng người này lại đến hiện trường vụ án sớm hơn họ một bước.

Dưới ánh đèn pin của Lê Uyên, Thẩm Kha lặng lẽ quan sát Yến Tu Lâm.

Lúc nào anh ta cũng sạch sẽ, nho nhã, toát lên vẻ thư sinh. Quần tây màu xám dính chút đất vàng do vừa ngã, cổ áo sơ mi trắng vương vết rỉ sét đỏ từ thanh thép.

Ngoài ra, không thấy bất kỳ vết máu nào.

Nghe vậy, Yến Tu Lâm bất lực lắc đầu: "Chúng ta cũng coi như là đồng nghiệp lâu năm, cô không nghĩ tôi là hung thủ gϊếŧ người đó chứ? Tổn thương quá đó, Thẩm Kha."

Thấy Thẩm Kha vẫn nhìn mình chằm chằm, anh ta bất đắc dĩ giơ hai tay lên.