Chương 30

Tề Hoàn đang lái xe, nghe xong liền đạp phanh gấp, Vương Nhã Hàm lảo đảo chúi về phía trước, đầu suýt đập vào lưng ghế trước, may mà được Thẩm Kha kịp thời kéo lại.

"Xin lỗi!" Ánh mắt Tề Hoàn phức tạp nhìn hai người ở ghế sau, rồi khởi động xe lại.

Thảo nào, rõ ràng Thẩm Kha không phải cảnh sát mới vào nghề, vậy mà tự dưng lại đồng ý dẫn Vương Nhã Hàm theo.

Nhưng rốt cuộc tại sao chỉ vừa gặp mặt mà cô đã nghi ngờ Vương Nhã Hàm có vấn đề?

Dù cùng là con người, nhưng cái đầu của mỗi người đúng là khác nhau thật, Tề Hoàn thầm nghĩ.

Có lẽ khi Nữ Oa tạo ra con người, lúc nhào nặn não cho Thẩm Kha thì dùng cả một quả dưa hấu, còn đến anh lại tiện tay bốc đại một hạt mè.

"Rốt cuộc bọn họ định đi đâu? Chuyện này rất quan trọng." Thẩm Kha buông Vương Nhã Hàm ra, giọng điệu mang theo vài phần lo lắng.

Vết máu trong ngõ nhỏ còn tươi, thêm cả tấm băng rôn bị rơi, 80 - 90% Diêu San San và Tiền Đường vừa ra ngoài tìm người đã gặp chuyện.

Bây giờ là thời gian vàng để cứu người.

Lúc này Vương Nhã Hàm đã sợ đến run người, lắp bắp nói: "Em cũng không biết. Em chỉ đăng đoạn video đó lên nhóm, khoe ảnh của chị Thẩm và anh Lê một tí thôi!"

Đó là vụ án mạng, lại còn có hai viên cảnh sát với nhan sắc gần như đủ để lấn sân sang showbiz, cô ấy đăng lên nhóm xong, lập tức từ một fan vô danh tiểu tốt trở thành tâm điểm chú ý.

Lần trước được như vậy là khi cô ấy mang ảnh của Lilith chụp trước biển hoa hướng dương đến trường.

Vương Nhã Hàm nghĩ lại, cảm thấy vô cùng hối hận, giá mà biết trước... Giá mà biết trước, cô ấy đã không dính vào chuyện đáng sợ này!

"Sau đó em được hội trưởng Diêu San San kéo vào nhóm. Bọn họ đã bàn bạc từ trước, Cao Hạm và Châu Mộng Như giả làm fan nhóm, nghe nói MV album mới của nhóm được quay trên một ngọn núi ở thành phố Nam Giang, thế là họ giả làm fan cuồng đi theo check-in."

"Để chứng minh bọn em không cùng một nhóm, họ cố tình nói là đi check-in tuyến xe 422. Sau đó sẽ có người đón họ đến một ngôi làng gần đó ở một đêm, hôm sau đưa họ lên núi."

"Nghe nói trên đó có một tháp nước bỏ hoang, họ giả vờ ngã xuống tháp nước. Rồi hội trưởng và phó hội trưởng sẽ đi cứu họ, còn em thì phụ trách báo cảnh sát. Họ bảo cảnh sát ở đồn gần đó đến quá nhanh, mà lại không đủ hoành tráng, nên bảo em gọi điện cho chị."