Mặc dù viện này nằm trên thế đất cao nhất như lưng tựa vào mây trời, nhưng lại khéo léo ẩn mình sau chính điện uy nghi sừng sững phía trước. Giữa chốn tĩnh lặng mênh mang, tiếng gió lùa qua mái ngói rêu phong, nơi đây trở thành chốn lý tưởng để người tìm về, là một nơi tốt để tu thân dưỡng tính.
Tạ Tịch Lâu bước qua cánh cổng lớn, thấy cửa phòng phía Đông mở rộng. Bên trong, một cô nương mặc áo vải thô tuổi chỉ chừng mười bốn, mười lăm đang quỳ ngay ngắn bên bàn, chuyên chú chép kinh.
Tạ Tịch Lâu tiến lại gần, nhìn qua những hàng chữ còn vương mùi mực mới. Thấy có không ít nét sai, nét ngang nét dọc, phẩy mác không theo quy tắc. Nhưng từng chữ đều ngay ngắn, cho thấy người chép kinh rất dụng tâm.
Bích Đào đã sớm nhận ra nàng đang đến gần. Chép xong chữ cuối cùng liền đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tạ Tịch Lâu: “Công tử có phải vì tiểu thư nhà ta mà đến?”
Tạ Tịch Lâu kéo một chiếc bồ đoàn (đệm tròn) bên cạnh, khoanh chân ngồi xuống. cười tủm tỉm đính chính: “Vì trăm lạng vàng của lão gia nhà cô mà đến.”
Lời nói thẳng thừng ấy khiến đáy mắt Bích Đào thoáng vụt qua một tia kinh ngạc, như gợn sóng trên mặt hồ tĩnh lặng. Thế nhưng rất nhanh sau đó lại trở lại bình thường: “Phải rồi, đa số mọi người đều vì tiền mà đến. Ngoài lão gia ra, còn ai thật sự quan tâm đến sống chết của tiểu thư nữa.”
Nếu không vì lợi ích, ai lại đi vượt ngàn dặm đường xa chỉ để tìm một người không thân không thích?
Nén nhang trước Phật đã cháy hết. Bích Đào đứng dậy lấy một nén mới thắp lên, vái ba vái, miệng lẩm nhẩm niệm. Khói hương bay lên, quyện vào không khí thành những dải lụa mờ ảo, phá vỡ sự tĩnh mịch trong phòng.
Tạ Tịch Lâu im lặng một lát rồi cất tiếng hỏi: “Phiền cô nương kể lại cho ta nghe mọi chuyện trước và sau khi Triệu tiểu thư mất tích.”
Tâm trí Bích Đào chậm rãi quay ngược về ngày trước khi tiểu thư mất tích.
“Hôm ấy tiểu thư muốn đến chùa lễ Phật, chỉ dẫn theo một mình nô tỳ. Đoàn người đến chùa trước giờ ngọ, nghỉ chân đôi lát, rồi tiểu thư vào nghe các sư phụ giảng kinh. Nô tỳ duyên Phật mỏng nên ở lại trong viện chờ đợi. Đến khi hoàng hôn buông xuống, khóa giảng kết thúc, tiểu thư nói có chút mệt liền trở về phòng nghỉ ngơi. Về đến phòng, nô tỳ chẳng biết đã ngủ thϊếp đi từ lúc nào. Đến khi chuông sớm ngân vang, nô tỳ mới phát hiện tiểu thư đã biến mất. Nô tỳ hoảng hốt vội báo cho những người khác.”
Trong chớp mắt, gương mặt nàng tái nhợt âm u, như hiện lên bóng hình của ác quỷ từ địa ngục, doạ Bích Đào tim đập thình thịch.
“Có lẽ… là do trà có vấn đề, nô tỳ sơ suất…”
“Lúc cô nương phát hiện tiểu thư mất tích, trong phòng có gì khác thường không?”
Bích Đào không chút do dự: “Không có. Trong phòng mọi thứ vẫn ngay ngắn, cửa sổ nguyên vẹn.”
“Còn giường chiếu? Khi cô nương tỉnh lại, có thấy dấu vết người nằm qua không?”
Câu hỏi này giống như lần đầu nghe thấy, Bích Đào thoáng lặng đi, rồi dè dặt đáp: “Có… giường có hơi rối loạn, như thể từng có người ngủ qua.”
Trong lòng Tạ Tịch Lâu đã dấy lên vài suy đoán: “Trước khi đến chùa, ta từng gặp Triệu viên ngoại. Ông ấy khẳng định nữ nhi nhà mình bị kẻ khác bắt đi lúc đang ngủ. Nhưng theo lời cô nương vừa kể, cô nương cũng chẳng tận mắt thấy điều gì. Tất cả đều chỉ là suy đoán, đúng chứ?”
“Đúng vậy.”
Khí thế quanh Tạ Tịch Lâu bỗng thay đổi, sắc mặt nghiêm lại, ánh mắt như mũi kiếm dán chặt vào từng cử chỉ, từng biến hóa trên gương mặt Bích Đào: “Đêm ấy, cô nương có nghe thấy bất kỳ động tĩnh lạ nào không?”
Bích Đào cụp mắt, nhỏ giọng đáp: “Không hề.”
Nàng nhướng mày: “Ta chưa từng đến gian phòng các các vị ở, nhưng nghĩ cũng chẳng khác mấy các phòng khác trong viện. Phòng trong chùa vốn nhỏ hẹp, đơn sơ. Cô nương và tiểu thư ở chung một gian. Một gian phòng nhỏ như vậy, bất kể là có kẻ xông vào bắt người hay nàng ấy tự mình bước ra, cô nương đều chẳng thể hoàn toàn không hay biết.”
Bích Đào siết chặt vạt váy, ánh mắt lóe ánh hoang mang: “Có lẽ đêm đó nô tỳ ngủ quá say, nên mới chẳng nhận ra.”
Dưới đất, bên cạnh án kỷ, đặt sẵn bình trà và chén sứ vẫn còn hơi ấm sót lại. Tạ Tịch Lâu rót chút trà xuống nền, lấy đầu ngón tay thấm, vẽ thành hình vuông, rồi đánh dấu một góc: “Nếu đây là gian phòng, giường đặt chỗ này. Vậy đâu là chỗ cô nương nằm?”
Bích Đào đưa tay chỉ gần bên cạnh: “Ở trước cửa sổ, cạnh giường, đại khái nơi này.”
Nàng nhìn chằm chằm vào chỗ ấy, như có điều suy nghĩ: “Hôm ấy từ giảng kinh đường trở về, các vị đã dùng cơm chưa?”
“Chưa.”
Khóe môi Tạ Tịch Lâu cong lên: “Cô nương chỉ cách tiểu thư ba bước, nàng ấy bị bắt đi mà cô nương lại hoàn toàn không biết. Ta còn tưởng bữa tối hôm đó bị người hạ dược, hoá ra không phải.”
Bóng tối dày đặc như tấm màn nhung trùm xuống, nuốt trọn ánh sáng cuối cùng. Khoảng cách gần đến thế, vậy mà Bích Đào lại chẳng nhìn rõ gương mặt người đối diện. Đúng lúc ấy, một tia chớp xé ngang bầu trời, ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, rọi thẳng vào dung nhan Tạ Tịch Lâu.
Lời nói thuận miệng, hời hợt nhưng lại lộ rõ ý che giấu. Tạ Tịch Lâu càng tin chắc rằng trong chuyện này nhất định có điều gì bị che giấu. Và rất có thể, đó chính là manh mối thật sự về sự mất tích của Triệu Bảo Nguyệt.
Bên ngoài, sấm chớp cuồn cuộn, gầm vang khiến cả núi rừng rung chuyển. Chốc lát sau, cơn mưa trút xuống, giọt lớn giọt nhỏ xối xả dội vào mái hiên. Nước từ mái chảy xuống thành dòng tựa rèm châu ngọc, rơi xuống nở bung như đóa lưu ly trong đêm tối.