Những gian phòng đó cửa sổ đều được đóng kín, không giống như có người ở bên trong. Tạ Tịch Lâu chỉ liếc mắt một cái rồi dời đi: “Không sao. Đợi lát nữa bọn họ về, ta hỏi xem một chút là được.”
Bộ Tư Văn lắc đầu: “Mấy người đó rất kỳ lạ, bình thường không thấy bóng dáng, cũng chẳng biết đang làm gì. Có lần khi mặt trời lặn, ta đυ.ng phải họ từ bên ngoài trở về, ta lên tiếng chào hỏi nhưng nhóm người đó thậm chí còn không thèm để ý đến ta. E rằng họ sẽ không để huynh vào phòng đâu.”
Vậy thì nhân lúc họ không có mặt, lén lút vào xem một chút là được. Tạ Tịch Lâu thầm nghĩ trong lòng nhưng trên mặt lại trưng ra vẻ tiếc nuối, lảng tránh chủ đề này.
Đầu tháng Tư tiết trời vẫn còn hơi se lạnh. Lúc mới ngồi xuống không cảm thấy gì nhưng ngồi lâu, cái lạnh từ ghế đá thấm từng chút vào cơ thể, nửa người trở nên tê dại.
Tạ Tịch Lâu đứng dậy cáo từ. Bộ Tư Văn dường như còn muốn trò chuyện thêm, nhưng bị Mục Nguyên bên cạnh ngăn lại lời chưa kịp nói: “Tạ huynh có việc quan trọng, chúng ta không quấy rầy nữa. Đợi khi Tạ huynh xong việc, lúc nào cũng có thể đến phòng huynh đệ này lâm điệp.”
Tạ Tịch Lâu không hiểu ý, lặp lại lời hắn: “Lâm điệp?”
Bộ Tư Văn nhanh nhảu giải thích: “Mục huynh là người Thanh Thành, ở đó lâm điệp có nghĩa là uống trà.”
Tạ Tịch Lâu chợt hiểu ra, cười đáp: “Đến lúc đó Mục huynh và Bộ huynh đừng ghét bỏ ta phiền là được.”
Mọi người lại hàn huyên đôi câu, Tạ Tịch Lâu rời khỏi viện phòng khách, đi đến hậu viện tìm tỳ nữ Bích Đào của Triệu Bảo Nguyệt.
Tọa lạc trên sườn núi, Bạch Lộc Tự uy nghiêm trải dài theo thế đất, được dựng thành năm lớp sân viện tuần tự nâng cao, tựa như từng bậc thang dẫn lối lên cõi thanh tịnh.
Tạ Tịch Lâu nhẹ bước trên những bậc đá, đi qua những phiến đá xanh rêu phong lồi lõm đã nhuốm màu thời gian.
Mùi trầm hương bách niên thoang thoảng hòa cùng tiếng kinh Phật du dương từ các tăng nhân khiến lòng nàng trở nên tĩnh lặng, bình yên một cách lạ thường.
Chính điện hậu viện là nơi lưu giữ kinh thư, còn các điện phụ hai bên thờ phụng tượng Phật để khách thập phương đến hành hương, cầu nguyện. Đây cũng chính là nơi tỳ nữ Bích Đào của Triệu Bảo Nguyệt đang bị giam giữ.
Nói là giam giữ nhưng thực chất Bạch Lộc Tự không hề giới hạn sự tự do. Triệu gia để Bích Đào ở lại chùa để cầu phúc, nhưng Bích Đào lại tự nguyện giam mình trong gian phòng nhỏ trước Phật, ngày đêm mong ngóng người mình đã bầu bạn từ thuở ấu thơ sớm trở về.