Chương 2

Vị tăng nhân dẫn Tạ Tịch Lâu đến một gian phòng ở trong góc gác hai, đang định rời đi thì bị nàng giữ lại.

Tạ Tịch Lâu vén mũ che mặt, để lộ một khuôn mặt trắng bệch, khoảng chừng mười bảy mười tám tuổi. Vẻ ngoài thanh tú yếu ớt, đôi mắt hạnh sáng như đèn lưu ly. Tuy ăn mặc như thiếu niên nhưng dung mạo lại khó phân biệt nam nữ.

Nàng mỉm cười, nói thẳng ý định: “Nghe đồn sau khi Triệu tiểu thư mất tích, tỳ nữ thân cận vẫn lưu lại chùa để cầu phúc. Lần này tại hạ đến đây, chính là muốn gặp vị cô nương ấy.”

Kể từ khi Triệu Bảo Nguyệt mất tích, vô số người đã đến chùa hỏi han tình hình ngày hôm đó, cũng không ít kẻ muốn gặp Bích Đào - tỳ nữ thân cận của Triệu Bảo Nguyệt. Các tăng nhân trong Bạch Lộc Tự đã quen với điều này, nghe thấy vậy không từ chối: “Bích Đào cô nương tạm trú tại thiền phòng hậu viện, thí chủ cứ tự mình đến đó là được.”

“Vậy thì tốt quá!” Tạ Tịch Lâu đặt bọc hành lý tuỳ thân và mũ che mặt xuống bàn tròn trong phòng, rồi tiếp tục dò hỏi: “Về việc Triệu tiểu thư mất tích, sư phụ còn biết thêm điều gì không?”

Vị tăng nhân cụp mắt, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng như thể đã trả lời vô số lần, không một chút ngập ngừng: “Bạch Lộc Tự người ra kẻ vào, bần tăng cùng các sư huynh đệ không đặc biệt để ý đến Triệu tiểu thư. Sau khi dẫn Triệu tiểu thư vào phòng khách thì bần tăng cùng các sư huynh đệ rời đi. Đến ngày thứ hai mới hay tin Triệu tiểu thư mất tích.”

Ngày thứ hai?

Triệu Viên ngoại nói Triệu Bảo Nguyệt mất tích ngay trong đêm đó. Cớ sao tăng nhân trong chùa đến tận ngày thứ hai mới nhận được tin tức?

Tạ Tịch Lâu giấu đi những nghi hoặc trong lòng, tiếp tục hỏi: “Sau khi Triệu tiểu thư mất tích, nơi ở của nàng ấy có gì bất thường không?”

“Ngoài chiếc giường có chút xộc xệch, những nơi khác đều không có gì bất thường. Nói là chưa từng có ai ở cũng không quá lời.”

“Triệu tiểu thư có thường xuyên đến chùa lễ Phật không?”

“Có, Triệu lão phu nhân tín Phật, thường đưa con cháu đến chùa dâng hương. Sau khi Triệu lão phu nhân tạ thế, cứ vào mùng một và rằm là Triệu tiểu thư sẽ đến chùa.”

“Nội thành Linh Châu cách Bạch Lộc Tự chỉ một canh giờ đi đường, thời gian đi về trong ngày là đủ. Vậy cớ sao Triệu tiểu thư lại lưu lại chùa?”

“Bần tăng không rõ.” Vị tăng nhân ngừng lại đôi chút rồi nói thêm: “Mấy năm trước, Triệu tiểu thư quả thật đi về trong ngày. Một năm gần đây Triệu tiểu thư mới bắt đầu tá túc tại chùa. Tuy nhiên, nguyên do cụ thể thì có lẽ chỉ mình Triệu tiểu thư mới rõ.”

Thấy Tạ Tịch Lâu không còn câu hỏi nào nữa, vị tăng nhân cáo từ rời đi. Tạ Tịch Lâu nghỉ ngơi một lát rồi nhìn xung quanh, đánh giá gian phòng.