Nàng gỡ chiếc mũ nặng trĩu che khuất tầm nhìn xuống. Vừa ngẩng đầu, liền thấy nơi bậc thềm trước mặt có ba người. Ba người kia y phục xa hoa, nhìn qua giống như công tử nhà quyền quý dạo chơi. Chỉ lạ thay, điểm đến lại là một ngôi chùa.
Nhìn kỹ hơn, trong số đó có một người diện mạo như ngọc, mắt sáng như sao, đường nét cương nghị, cao ngạo tựa bức tượng băng tinh xảo giữa trời. Khiến người ta chẳng dám rời mắt, cũng chẳng dám lại gần.
Trớ trêu thay, Tạ Tịch Lâu nhận ra người ấy - Diễm Vương Lục Hồi, đệ đệ của tiên hoàng. Đang giữ chức Đại Lý Tự Khanh, nổi danh phá giải những vụ án ly kỳ hiểm hóc.
Người này tài mạo đều hơn người, nhưng sát khí nặng, mắt nhìn cao. Đã qua tuổi đội mũ trưởng thành mà chưa lập chính phi. Ngày trước từng có nhà quyền thế muốn ép gả nữ nhi cho hắn. Nào ngờ lời chưa dứt, Lục Hồi liền tìm được cớ tru di cả tộc. Nam đinh từ già đến trẻ đều chém đầu, nữ nhân lưu đày ra biên ải làm nô tỳ, kỹ nữ.
Từ đó, chuyện hôn sự của Lục Hồi chẳng ai dám bàn thêm một chữ.
Tạ Tịch Lâu không ngờ lại chạm mặt cố nhân nơi đây. Nàng hối hận vì đã gỡ mũ trùm, đưa tay vuốt lọn tóc mai, định che mặt lại. Nhưng chợt nhớ dung nhan nay đã đổi khác, hơn nữa giờ nàng đang cải trang thành nam tử. Dù đứng gần, Lục Hồi cũng khó lòng nhận ra.
Ba người kia cũng nhìn về phía nàng, ánh mắt lướt qua đầy cảnh giác. Đúng như nàng dự đoán, họ không dừng bước. Rõ ràng là ngụy trang xuất hành, không muốn gây sự, càng không muốn lộ thân phận.
Như thế càng tốt.
Tạ Tịch Lâu nghiêng mình nhường lối, trên môi mỉm cười tiễn bước họ. Rời khỏi mái hiên, hai người kia bung dù, vây quanh Lục Hồi, đến vạt áo cũng chẳng vương giọt mưa.
Đợi bóng họ khuất hẳn trong tầng lâu lớp các, Tạ Tịch Lâu mới thu lại ánh mắt, khe khẽ thở dài. Tiếng thở ấy, nửa như bất lực, nửa như hoài niệm những chuyện năm nào.
Khi trở lại gian phòng, Tạ Tịch Lâu thay y phục đã thấm đẫm nước mưa, mái tóc dài xõa ra, vẫn còn vương lại hơi ẩm. Nàng ngồi tựa trên giường, dựa vào khung cửa sổ lắng nghe tiếng mưa rơi, tâm trí trôi theo những lời Bích Đào nói cùng chuyện Triệu Bảo Nguyệt mất tích. Trong lúc suy tư, nàng dần thϊếp đi lúc nào không hay.
Khi mở mắt ra, cơn mưa đã dứt. Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào, hình như có hai người đang tranh cãi. Tạ Tịch Lâu chỉnh lại y phục, vuốt gọn mái tóc, rồi mở cửa bước ra lan can, muốn xem chuyện gì đang xảy ra.
Giữa sân là một người nam nhân trung niên chừng bốn mươi tuổi, bụng phệ, râu ria rậm rạp, đang lớn tiếng cãi với vị tăng nhân dẫn đường.
“Phòng thì nhỏ, giường thì cứng, bảo ta ngủ kiểu gì đây? Chẳng lẽ ta bỏ tiền chưa đủ nhiều nên mới bị xếp ở chỗ này? Cùng là chùa trên núi Ngọc Sơn, sao lại kém xa Đông Cát Tự như vậy?”
Vị tăng đối diện vẫn giữ vẻ ôn hòa, kiên nhẫn đáp: “Các phòng trong chùa đều như nhau, thí chủ nếu không vừa ý có thể qua khu Không Trí, chọn gian nào hợp ý thì ở.”
Người kia vẫn chưa vừa ý: “Nếu như chẳng có phòng nào vừa ý thì sao?”
Tăng nhân lúng túng: “Việc này…”
Chưa kịp nói hết, Tạ Tịch Lâu đã chậm rãi bước vào sân, khóe môi nhếch lên: “Nếu không vừa ý, sao không thử đi gặp Phật Tổ mà hỏi xem ngài có căn phòng nào hợp ý ngươi không?”
Nàng nghiêng đầu, giọng ngọt mà sắc như dao: “Nếu không biết đường đến chỗ Phật Tổ, ta có cách. Tìm một sợi dây, treo lên xà nhà, chỉ cần một lúc là có thể gặp được rồi.”
Nói đến đây, nàng dừng lại, trong ánh mắt thoáng lộ vẻ xin lỗi: “Xin lỗi, suýt quên. Người như ngươi sợ rằng chẳng gặp được Phật Tổ đâu… mà chỉ gặp Diêm Vương thôi.”
“Tạ huynh nói đúng lắm! Đó cũng chính là lời ta muốn nói ra!” Bộ Tư Văn nghe thấy liền hớn hở bước lại gần, theo phía sau là Mục Nguyên.
Cả hai dường như mới từ bên ngoài trở về, chiếc dù giấy dầu trong tay vẫn còn nhỏ từng giọt nước mưa.
“Ngôi chùa trăm năm danh tiếng, ngươi lại coi như khách điếm mà tùy tiện quấy phá? Không sợ Phật Tổ phẫn nộ, đêm nay tìm đến đòi mạng sao?”
Mục Nguyên đứng im phía sau Bộ Tư Văn, không hé một lời, nhưng ánh mắt lại chăm chú khóa chặt trên gương mặt gã trung niên.
Kẻ kia thấy người trong viện mỗi lúc một đông, ngoài Tạ Tịch Lâu thân thể yếu ớt, những người còn lại đều cao lớn, thần sắc nghiêm nghị, lòng dạ đồng lòng.
Hắn tức đỏ mặt, gằn giọng quát: “Không thèm chấp đám nghèo hèn các ngươi!”
Dứt lời, hắn hậm hực bỏ đi, trở về lầu hai. Sau khi lướt qua mấy gian phòng, hắn chọn được một chỗ vừa ý liền đóng sầm cửa lại như trút hết bực dọc. Tiếng cửa nặng nề vang rền khiến bầy chim sẻ gần đó giật mình, ríu rít bay tán loạn.
Vị tăng nhân chắp tay, hơi cúi người cảm tạ mọi người. Bộ Tư Văn mỉm cười phẩy tay cho qua, rồi chào Tạ Tịch Lâu, cùng Mục Nguyên trở về gian phòng.
Tạ Tịch Lâu vẫn đứng tại chỗ, đợi đến khi trong viện chỉ còn lại vị tăng nhân mới mỉm cười hỏi: “Không biết xưng hô với thầy thế nào?”
“Bần tăng pháp hiệu Vô Trần.”
“Vô Trần đại sư, tại hạ muốn hỏi thăm một người. Người này cũng là người xuất gia, pháp hiệu Thủ Không, không biết thầy đã nghe qua tên người này chưa?”
Vô Trần niệm tên rồi lắc đầu: “Bạch Lộc Tự không có người này. Thủ là bối phận sư tổ, trong chùa chỉ có tám người, không có ai tên Thủ Không.”
Câu trả lời này Tạ Tịch Lâu đã đoán được trước. Nếu chỉ tùy tiện hỏi một câu là có thể tìm ra tung tích, thì Bích Đào đã chẳng phải ngây ngốc ở trong chùa suốt hai tháng, cũng chẳng đến mức hoàn toàn không nhận được bất kỳ tin tức nào của người đó.