Chương 49: Cơm niêu

"Buổi trưa ăn bữa cơm" mà Bạch Hàn Sơn nói chính là ở tầng 3 căng tin trường học.

Khi bước chân lên thảm đỏ ở sảnh tiếp tân, Cố Thanh Hoan vẫn có thể giữ vẻ mặt bình thường, nhưng khi đến phòng nhỏ ở tầng 3, sau khi nhân viên phục vụ đưa thực đơn rồi đi ra, cô không chịu nổi nữa.

"Không ngờ em lại được đến đây ăn cơm nhanh như vậy." Cố Thanh Hoan cầm thực đơn lên.

Bạch Hàn Sơn không lật thực đơn, để Cố Thanh Hoan chọn trước, cầm ấm trà rót nước vào hai cốc, rồi mới nói: "Nơi này cũng không khoa trương như em tưởng tượng đâu."

Cố Thanh Hoan ngước mắt nhìn Bạch Hàn Sơn: "Đàn anh Bạch, anh nghĩ vậy là vì đã quen rồi đấy."

Bạch Hàn Sơn cũng không phủ nhận lời cô: "Chủ yếu là hiện tại hội trưởng có phòng riêng ở đây, có thể dùng tên cậu ấy để đến ăn bất cứ lúc nào, cũng tính vào tài khoản của cậu ấy."

Cố Thanh Hoan thực sự có chút tò mò về vị hội trưởng này, nhưng trước mắt vẫn là gọi món ăn đã.

Hôm nay thực đơn tầng 3 toàn là món Quảng Đông, Cố Thanh Hoan xem một lượt, ngập ngừng hỏi: "Em nói em muốn ăn cơm niêu, có phải sẽ tỏ ra kém sang không?"

Bạch Hàn Sơn suýt không nhịn được cười, cố gắng kiềm chế cơ mặt: "Nếu đầu bếp đã đưa món này vào thực đơn chính là để người ta gọi, em muốn ăn thì cứ ăn."

Thực ra nếu là đi với Giang Sở Sở, Cố Thanh Hoan chắc chắn sẽ không hỏi thế này, cứ gọi thẳng thôi, nhưng đối diện đổi thành Bạch Hàn Sơn, cô không tự chủ được mà phải giữ ý.

Nghe Bạch Hàn Sơn nói vậy, Cố Thanh Hoan cũng hơi ngượng, bèn sảng khoái gọi cơm niêu.

Bạch Hàn Sơn còn gọi thêm cho cô một ly dương chi cam lộ, còn mình thì gọi tôm viên và bánh cuốn.

Trong lúc đợi món, Bạch Hàn Sơn giải thích cho Cố Thanh Hoan về cơ cấu hiện tại của hội học sinh.

Hội học sinh Minh Đức có chút khác biệt so với các trường khác, chủ yếu là vì người nắm quyền năm ngoái quá tùy tiện, vì không thích bị gọi là chủ tịch hội học sinh, nên đổi thành hội trưởng.

Ngoài hội trưởng, văn phòng chỉ còn một phó hội trưởng, không còn bộ phận tổ chức, công việc liên quan do phó hội trưởng sắp xếp, các cán bộ khác phối hợp xử lý, những vấn đề quan trọng thì triệu tập cuộc họp cán bộ hoặc họp toàn thể thành viên để quyết định.

Còn về ban học tập, ban tuyên truyền, ban văn nghệ, ban thể thao, ban sinh hoạt, ban kỷ luật, thì không khác mấy so với hội học sinh thông thường.

Mỗi ban đều có một trưởng ban và một phó ban, số lượng cán sự trong một ban không quá năm người.

Cố Thanh Hoan tính toán: "Cũng có nghĩa là hội học sinh nhiều nhất cũng chỉ có 44 người?"

"Tính cả em bây giờ là tối đa 45 người." Bạch Hàn Sơn sửa lại.

Cố Thanh Hoan ngượng ngùng: "Em không thuộc ban nào sao?"

"Không, bây giờ em thuộc văn phòng, chức vụ là thư ký của hội trưởng." Bạch Hàn Sơn nói.

So với thư ký, thực ra giống như một món đồ chơi nhất thời hơn? Cố Thanh Hoan thầm phàn nàn trong lòng.

Cô lấy lại tinh thần: "Vậy bình thường ngoài việc trông chừng anh Hạ Hòa, em còn công việc gì nữa không?"

Cô đã được sắp xếp một văn phòng riêng rồi, không làm chút việc gì, cô cũng hơi ngại.

Bạch Hàn Sơn nghĩ thầm, chỉ cần có thể quản được Hạ Hòa, Cố Thanh Hoan có thể không cần làm bất cứ việc gì khác.

Tất nhiên, hiện tại Hạ Hòa vẫn chưa muốn để lộ thân phận, Bạch Hàn Sơn cũng không nói nhiều.

"Nội dung công việc cụ thể còn phải xem hội trưởng sắp xếp thế nào, lát nữa anh gửi WeChat của hội trưởng cho em, em kết bạn với cậu ấy nhé." Bạch Hàn Sơn nói.

Trước đây Hạ Hòa thêm WeChat của Cố Thanh Hoan là tài khoản phụ cậu đăng ký riêng, tài khoản chính là dùng với tư cách hội trưởng.

Cuối cùng cũng được kết bạn với hội trưởng, Cố Thanh Hoan còn hơi căng thẳng, nhưng sau khi gửi yêu cầu đối phương vẫn không trả lời, cô cũng dần dần an tâm, chuyển sang thưởng thức cơm niêu được dọn lên.

Chỉ có thể nói không hổ danh là tầng 3 căng tin, một phần cơm niêu tưởng chừng bình thường, hương vị lại hoàn toàn khác biệt.

Hạt cơm bóng ngậy thơm ngon, từng hạt rõ ràng, cơm cháy thơm giòn nhưng không bị cháy đen. Lạp xưởng béo nạc vừa phải, cắn vào vừa mặn vừa ngọt, không quá ngậy cũng không quá khô. Rau xanh không cần chỉnh màu đã thấy xanh mướt, ăn vào hoàn toàn không có mùi đất hay vị đắng. Sườn ở giữa thì xương mềm thịt rục, chỉ cần đưa lưỡi, xương nguyên đã tách ra, thịt sườn dính với gân màng nhai vào, cảm giác thỏa mãn tự nhiên dâng lên.

Cố Thanh Hoan xử lý hết một bát cơm niêu, cảm giác hạnh phúc khi được ăn món ngon khiến mắt cô không khỏi híp lại: "Ngon thật."