Chương 43: Bánh hamburger trứng

Khi tan học, Hạ Hòa lại chạy đến, muốn cùng Cố Thanh Hoan về nhà. Khi biết ba người họ sẽ đi ăn xiên nướng, còn muốn đi theo.

Giang Sở Sở muốn từ chối nhưng không dám, đang lúc phân vân thì Cố Thanh Hoan đã nói: "Lần sau sẽ dẫn anh đi, hôm nay là bữa ăn của chị em chúng tôi."

Hạ Hòa ngẩng khuôn mặt đáng yêu lên: "Em có thể đi trả tiền cho chị."

"Chúng tôi có tiền." Cố Thanh Hoan từ chối không chút do dự.

Nét mặt Hạ Hòa lập tức xìu xuống, khoanh tay lại và dùng mũi chân cọ xuống đất, lẩm bẩm: "Em chỉ muốn ở bên chị thêm một lúc."

"Nhưng hôm nay tôi có hẹn rồi, nên để lần sau nhé. Lần sau anh nhắn tin cho tôi trước, đợi tôi trả lời, cũng đỡ phải chạy một chuyến vô ích." Cố Thanh Hoan vẫy điện thoại.

Mặc dù mới quen nhau được vài ngày, Hạ Hòa cũng hiểu rằng một khi Cố Thanh Hoan đã quyết định thì sẽ không thay đổi ý kiến.

Cậu nói với giọng ngoan ngoãn hiểu chuyện: "Vậy hôm nay em tự về nhé."

Cố Thanh Hoan gật đầu, rồi giơ tay về phía cậu: "Cánh tay, để tôi kiểm tra."

Hạ Hòa đưa cánh tay ra.

Hôm nay vẫn là bảy vết thương, vết gần cổ tay nhất có vảy trông đã cũ, có lẽ qua hết cuối tuần sẽ bong vảy.

Cố Thanh Hoan hài lòng buông cánh tay Hạ Hòa ra: "Cứ giữ tốt như thế, không chừng thứ Hai tôi sẽ phải mời anh gà rán và trà sữa đấy."

Hạ Hòa có chút bất ngờ, cậu cứ tưởng phải đợi đến khi tất cả vết thương biến mất, không ngờ ý Cố Thanh Hoan là mỗi khi một vết biến mất, cô sẽ mời một lần?

Thiệt thòi quá, lúc đầu cậu nên rạch trên cánh tay mười mấy vết, vậy chẳng phải sẽ được thêm vài lần sao?

Sự tiếc nuối của cậu quá rõ ràng, Cố Thanh Hoan nhìn mà cạn lời, dứt khoát không quan tâm đến cậu nữa. Sau khi chào tạm biệt, cô lập tức theo kịp Giang Sở Sở và Ngu Hân, rồi lên xe nhà Giang Sở Sở, ba người họ đi về phía phố ẩm thực.

Vốn dĩ đã đến giờ tan học, phố ẩm thực người qua kẻ lại, bọn họ xuống xe ở ngã tư phía trước, tài xế cũng tiện rẽ sang bãi đỗ xe bên kia.

Ngu Hân được Cố Thanh Hoan và Giang Sở Sở kẹp ở giữa, có chút lo lắng muốn cúi đầu xuống, nhưng lại bị Cố Thanh Hoan gọi: "Hân Bảo, ngoài xiên nướng cậu còn muốn ăn gì khác không?"

"Cái đó là gì vậy?" Giang Sở Sở chỉ về phía một quầy hàng.

"Bánh hamburger trứng." Ngu Hân theo bản năng nhìn về phía đó, trả lời.

"Hamburger á?" Giang Sở Sở khó tin so sánh một chút, hamburger trong nhận thức của cô ấy đâu trông như thế này?

Cố Thanh Hoan trực tiếp chạy qua mua ba cái hamburger trứng không cay, quay lại nhét vào tay Giang Sở Sở và Ngu Hân: "Ăn đi!"

Vì đã để một lúc nên bánh hamburger trứng không còn quá nóng, thêm vào đó hôm nay trời cũng khá mát mẻ, nhiệt độ khi ăn vào vừa phải.

Giang Sở Sở nửa tin nửa ngờ cắn một miếng, lớp vỏ nướng giòn rụm vỡ ra ngay lập tức, bên trong lại là nhân bánh có độ dai, lòng trắng non mềm và lòng đỏ bột mịn, trộn với miếng thịt mặn, phân tầng rõ ràng. Tiệm hamburger trứng này còn cho thêm một ít dưa cải muối, vừa ngọt vừa giòn, trộn lẫn vào nhau nhai trong miệng, cảm giác trong miệng vô cùng phong phú.

Ngu Hân ăn xong đầu tiên, Cố Thanh Hoan ăn chậm hơn một chút, thấy Giang Sở Sở vẫn còn đang ăn, hai người họ cùng kéo Giang Sở Sở đi mua xiên nướng.

Đi đến quầy xiên nướng, Giang Sở Sở mới ăn xong hamburger trứng, lầm bầm nói: "Vị không tệ, nhìn từ nhân bánh thì đúng là có thể gọi là hamburger."

Cố Thanh Hoan đưa cái rổ trên quầy xiên nướng cho Giang Sở Sở: "Chọn xiên của cậu đi!"

Kết quả là, Giang Sở Sở chọn một đống xiên mà một mình cô ấy không thể nào ăn hết.

Cố Thanh Hoan và Ngu Hân chọn xong trước, đi qua quầy bên cạnh mua trà chanh giã tay, quay lại thấy trước mặt Giang Sở Sở là hai cái rổ chất như núi nhỏ, vô cùng kinh ngạc: "Cậu chọn nhiều thế này, không ăn hết đâu!"

"Mình mang về nhà ăn." Mặt Giang Sở Sở không đổi sắc.

"Mẹ cậu cho cậu ăn à?" Cố Thanh Hoan chọc cánh tay cô ấy.