Chương 38: Bảy vết xước

Đang nói chuyện, hai người đã đi đến cổng trường.

Cố Thanh Hoan đang định đi đến trạm xe buýt đợi xe, Hạ Hòa đã vẫy tay, một chiếc xe sedan màu đen lái đến trước mặt hai người.

Hạ Hòa kéo cửa xe ra: "Chị ơi đi thôi! À đúng rồi, nhà chị ở đâu?"

Cố Thanh Hoan hít một hơi sâu, thôi, cô nên đoán trước được điều này, vẫn nên sớm làm quen đi.

Xe nhà Hạ Hòa không giống với xe nhà Giang Sở Sở lắm, không phải vấn đề về thiết bị bên trong hay không gian, mà là có một cảm giác áp bức khó nói.

Cố Thanh Hoan hơi căng thẳng, không báo thẳng địa chỉ nhà mà nói địa chỉ phố ẩm thực gần nhà, bảo muốn mua chút đồ ăn.

Trên đường nói chuyện cũng khá ổn, thấy sắp đến phố ẩm thực rồi, Cố Thanh Hoan cũng chuẩn bị xuống xe.

"Ngày mai chị định mấy giờ đi tìm Lâm Tiểu Tuyết vậy? Em cũng muốn đi cùng." Hạ Hòa nói.

Rủ Hạ Hòa đi cùng cũng không phải không được, chỉ là Cố Thanh Hoan lo đi nhiều người quá, với cách suy nghĩ của Lâm Tiểu Tuyết, không khéo lại hiểu lầm.

Cô lắc đầu: "Tôi định hỏi Ngu Hân có muốn đi cùng không."

Ngu Hân có thể hiểu được cách nghĩ của Lâm Tiểu Tuyết, chắc có thể giúp được, nhưng còn phải xem ý của cô ấy.

Nếu Ngu Hân không muốn đi, cô sẽ tự đi một mình.

Hạ Hòa hơi thất vọng, nhưng vẫn nói: "Nếu có chuyện gì, chị cứ liên lạc với em."

"Thật sự có chuyện, tôi sẽ liên lạc với tất cả những người tôi có thể liên lạc được." Cố Thanh Hoan nói.

Hạ Hòa bĩu môi, được rồi, đừng vội, muốn kéo gần khoảng cách không thể đòi hỏi tốc độ.

Cậu đang nghĩ ngày mai có nên trốn trong chỗ tối không, bỗng phát hiện Cố Thanh Hoan đang nhìn cánh tay cậu ta, hay nói đúng hơn là đang nhìn những vết xước đó.

"Chị đang nhìn cái này phải không?" Hạ Hòa đưa cánh tay về phía trước.

"Ừm." Cố Thanh Hoan thừa nhận rất thẳng thắn: "Số lượng vết xước hôm nay và hôm qua là giống nhau."

Hôm qua khi cô cố gắng cạy ra thì đã đếm, tổng cộng có bảy vết xước, càng gần cổ tay càng trông cũ hơn, vết thứ bảy mới nhất đã gần khuỷu tay.

"Không tăng thêm, không phải rất tốt sao?" Cố Thanh Hoan nói.

Hạ Hòa nghiêng đầu: "Sau này cũng không tăng thêm nữa, chị sẽ vui sao?"

"Sẽ vui." Cố Thanh Hoan khẳng định gật đầu: "Nếu có thể giảm bớt, tôi sẽ càng vui hơn."

"Vậy em sẽ cố gắng." Hạ Hòa nở nụ cười: "Đến lúc đó chị phải khen em đấy!"

"Tôi còn có thể mời anh uống trà sữa, ăn gà rán." Cố Thanh Hoan nhìn thấy một cửa hàng gà rán bên ngoài cửa sổ.

"Vậy là đã hứa rồi nhé." Hạ Hòa rất hài lòng.

Đợi Cố Thanh Hoan xuống xe, nhìn cô đi vào một cửa hàng đồ kho, Hạ Hòa mới nhẹ nhàng lên tiếng: "Về biệt thự."

Biệt thự cậu nói không phải của nhà họ Hạ, mà chỉ là một biệt thự dưới tên ông cụ nhà họ Hạ, Hạ Hòa sống một mình ở đó, thỉnh thoảng mới về nhà một lần.

Thực ra ở khách sạn cũng không tệ, chỉ là ông cụ nổi giận cho rằng không ra thể thống gì, nên cậu thuận theo ý muốn xin căn biệt thự này.

Ừm, sân vườn trên 1000 mét vuông, diện tích trong nhà gần 1500 mét vuông, một tầng hầm ba tầng trên mặt đất.

Tiện thể cậu rất thích thư viện ở tầng hầm.

Khi ông cụ nói sau này biệt thự sẽ cho cậu, hai cặp vợ chồng kia tức gần chết.

Nhớ đến vẻ mặt của hai cặp vợ chồng lúc đó, Hạ Hòa lại không nhịn được mà cười.

Không biết khi nào có thể đưa Cố Thanh Hoan đến xem biệt thự đó, sẽ làm cô giật mình chứ nhỉ?