"Tiểu Bạch, cậu thua rồi~" Hạ Hòa cười rất tươi.
"Tôi có tên là "Bạch Hàn Sơn", xin đừng gọi tôi là "Tiểu Bạch"." Bạch Hàn Sơn đẩy kính: "Có cược phải chịu thua, tôi sẽ theo thỏa thuận, khi cậu không muốn xử lý công việc của hội trưởng, tôi sẽ làm thay cậu."
Bạch Hàn Sơn nhìn về phía cánh tay phải đầy vết thương của Hạ Hòa, do dự muốn hỏi, Hạ Hòa đã ngước mắt đối diện với ánh mắt của Bạch Hàn Sơn, trong nụ cười không có chút hơi ấm: "Tiểu Bạch, đừng nhiều chuyện."
"...Tôi biết rồi." Bạch Hàn Sơn dời ánh mắt.
Cậu ta vẫn luôn tưởng đây chỉ là trò chơi thử lòng người của Hạ Hòa, cũng từng thấy Hạ Hòa dán miếng dán sẹo lên cánh tay, nhưng nghĩ kỹ lại, mỗi lần cậu ta thấy, Hạ Hòa đều chỉ dán lên cánh tay trái.
Tuy nhiên, điều ngoài dự đoán nhất vẫn là cô gái tên Cố Thanh Hoan kia phải không?
Biết rõ mình bị lừa, đoán được vết thương trên cánh tay Hạ Hòa là giả, thậm chí đã chứng minh được đoán đúng qua hành động.
Tại sao có thể không bỏ cuộc đến mức đó, còn phải kiểm tra cánh tay còn lại của Hạ Hòa?
Hạ Hòa móc điện thoại từ trong túi ra, vừa ngâm nga vừa nhắn tin cho Tần Mân.
Hạ Hòa: [(oo)?]
Tần Mân: [Đã gặp rồi?]
Hạ Hòa: [Em thích cô ấy! Siêu thích!]
Tần Mân: [Cô ấy không phải đồ chơi.]
Hạ Hòa: [(`Δ′)!Em phát hiện ra! Là của em!]
Hạ Hòa: [Dù sao khi cô ấy gia nhập hội học sinh, anh cũng không quản được nữa!]
Tần Mân hơi đau đầu, tuy theo dự tính của anh, Cố Thanh Hoan hẳn có thể lấy được thiện cảm của Hạ Hòa, nhưng tình huống trước mắt, có vẻ hơi vượt quá dự đoán?
Tần Mân: [Cô ấy đã làm gì khiến cậu thích đến vậy?]
Hạ Hòa: [?(????)? Không nói cho anh biết đâu!]
Tần Mân lười tiếp tục tranh cãi với tên giả vờ ngây thơ này, vừa hay tin nhắn của Cố Thanh Hoan gửi đến, anh chuyển sang nghe Cố Thanh Hoan nói.
Có lẽ vì nội dung muốn nói quá nhiều, Cố Thanh Hoan chê đánh chữ quá chậm, gửi liên tiếp mấy đoạn tin nhắn thoại khoảng năm mươi giây.
Tần Mân vừa nghe vừa muốn ôm trán.
Trước đây Hạ Hòa đã từng dựa vào vẻ ngoài gây hiểu lầm của mình để lừa không ít người, giờ lại còn chơi trò này với Cố Thanh Hoan, cũng chỉ có người ngoài cuộc như cô mới mắc lừa.
Tuy nhiên, khi nghe đến đoạn Cố Thanh Hoan phát hiện vết thương trên cánh tay kia của Hạ Hòa là thật, Tần Mân không khỏi sững người.
Cậu vẫn chưa bỏ được thói quen tự hại bản thân sao?
Tần Mân chuyển sang khung chat với Hạ Hòa, định nhập gì đó, cuối cùng vẫn từ bỏ.
Theo lời Cố Thanh Hoan, hiện giờ Hạ Hòa chỉ có vết cắt trên cánh tay, so với mấy năm trước đã tốt hơn nhiều rồi, những việc chuyên môn vẫn nên để bác sĩ tâm lý xử lý thôi.
Anh quay lại khung chat với Cố Thanh Hoan, an ủi: [Anh đã hỏi rồi, cậu ấy rất hài lòng về em, có lẽ sẽ sớm liên lạc lại với em thôi.]
Cố Thanh Hoan: [Thật sao? Em tìm được chỗ dựa rồi? Đơn giản vậy sao?]
Tần Mân: [Ừm, em phải tự tin vào bản thân.]
Cố Thanh Hoan cất điện thoại, vẫn có chút không dám tin, không nhịn được chọc hệ thống: [Hệ thống, mày không có mượn vận may tương lai của tao nữa chứ?]
Hệ thống nhìn thông tin về Hạ Hòa hiển thị ở hậu đài, tâm trạng phức tạp đáp: [Không có.]
Nó đã đánh giá thấp ký chủ của mình rồi, không, chủ yếu là cách suy nghĩ của cô, người thường không có.
Hệ thống hỏi: [Tại sao sau khi phát hiện miếng dán, cô vẫn kiểm tra cánh tay còn lại của Hạ Hòa?]
[Bởi vì anh ta chỉ đưa cho tao một bên cánh tay, rõ ràng lúc đầu nói với tao là bị bắt nạt, cả hai cánh tay đều đưa ra, tao cảm thấy anh ta đang cố tình né tránh.] Cố Thanh Hoan trả lời.
[Chỉ vì thế thôi sao?] Hệ thống không hiểu nổi.
[Ừ, đã có nghi ngờ thì phải xác nhận chứ, lại chẳng tốn nhiều thời gian.] Cố Thanh Hoan nhún vai.
[Nếu là giả thì tất nhiên tốt nhất, nhưng nếu là thật thì sao? Tao không muốn bỏ lỡ khả năng này.]
[Chỉ cần tao bỏ thêm vài phút thì có thể thay đổi số phận của người khác, không có gì đáng giá hơn thế này.]