Chương 26: Cậu thiếu niên bị bắt nạt

Cố Thanh Hoan phát điên, cười cái gì chứ, có gì đáng cười đâu! Làm sao cô không biết hội trưởng hội học sinh chắc chắn là người giỏi nhất? Nhưng nhìn từ nội dung thảo luận của các bạn, kết quả việc cô muốn dựa dẫm chỉ có thể là bị đá ra khỏi trường thôi!

Tần Mân lại gửi tin nhắn: [Em cứ thử đi, anh cảm thấy em làm được.]

Cố Thanh Hoan ôm đầu, anh trai Tần Việt có niềm tin gì với cô vậy?!

Tần Mân: [Sau khi tan học em đến tòa nhà văn phòng riêng của hội học sinh, nếu mã cửa chưa đổi thì vẫn là 5555, vào rồi lên tầng 6, tìm phòng hội trưởng, cậu ấy thường ở trong đó.]

Cố Thanh Hoan ôm điện thoại, ý của Tần Mân là, anh ấy đã chào hỏi trước rồi sao?

Cố Thanh Hoan: [Vậy em thử xem... Nếu thật sự có chuyện, đàn anh phải giúp em một tay, ít nhất đừng để em bị đuổi học!]

Tần Mân: [Không nghiêm trọng thế đâu.]

Tần Mân cảm thấy mình có thể tưởng tượng được bộ dạng lo lắng bất an ở đầu dây bên kia của Cố Thanh Hoan, không thể không nói, còn khá thú vị, dù sao cô luôn thể hiện rất điềm tĩnh mà?

Anh càng tò mò Cố Thanh Hoan rốt cuộc vì cái gì mà phải liều mạng như vậy.

Tin nhắn của Tần Việt ồ ạt gửi đến: [Anh! Nghe em nói! Con bé Cố Thanh Hoan! Còn có Sở Sở! Hai đứa nó thật là dám!]

Tần Việt: [À không đúng, biểu hiện của Sở Sở khá bình thường, Cố Thanh Hoan mới thật sự là dám!]

Rất tốt, khóe miệng Tần Mân nhếch lên, hôm nay cũng có chuyện vui để xem.

Dù lo lắng nhưng vẫn phải học bài cho tốt, hiếm có đội ngũ giáo viên giỏi như vậy, cho dù chỉ để học phí có giá trị, Cố Thanh Hoan cũng thu xếp tâm trạng, hoàn toàn đầu tư vào việc học.

Tuy nhiên khi buổi học chiều vừa kết thúc, nhận ra mình phải đi tìm hội trưởng hội học sinh, Cố Thanh Hoan lại căng thẳng.

Giang Sở Sở vỗ vai cô: "Hôm nay về nhà cùng nhau không?"

"Không được, mình có việc." Cố Thanh Hoan thấy chết không sờn: "Chúc mình may mắn!"

Giang Sở Sở ngớ người nhìn bóng lưng Cố Thanh Hoan rời đi, quay đầu nhìn Tần Việt: "Cậu ấy lại phát điên gì vậy?"

Nghĩ đến câu "cứ đợi xem trò vui là được" của Tần Mân, khóe miệng Tần Việt giật giật: "Mặc cậu ấy đi."

Bây giờ cậu chỉ muốn về nhà, tâm sự với mẹ một chút... Làm lớp phó này hơi mệt mỏi, cậu cần tìm mẹ để được chỉ bảo một chút về cách ứng xử.

Tòa nhà văn phòng của hội học sinh ở bên phải tòa hành chính, chỉ có 6 tầng, không cao lắm, cây xanh xung quanh rất tốt, cả tòa nhà được bao quanh bởi những cây thường xanh um tùm.

Cố Thanh Hoan vừa đi về phía đó, vừa chú ý thấy có một nam sinh đi trước mặt cô, hai người cách nhau khoảng mười mét, cùng hướng... Rất có khả năng là thành viên hội học sinh.

Bước chân cô nhẹ hơn, khoảng cách cũng xa hơn một chút, khi nam sinh vào tòa nhà văn phòng, cô trốn sau bức tường, phân vân có nên đợi thêm một lúc không.

"Bây giờ vào không chừng đối phương đang dọn dẹp văn phòng, hay là đợi thêm..." Cố Thanh Hoan lẩm bẩm.

"Chị ơi, chị là người của hội học sinh à?" Giọng nam đột nhiên vang lên làm Cố Thanh Hoan giật mình, xoay người quá gấp, suýt ngã, may mà cô kịp vịn vào tường.

Thiếu niên đứng sau lưng cô để một mái tóc đen cắt tỉa ngắn, thấp hơn cô một chút, khoanh tay sau lưng cười híp mắt nhìn cô, như một chú mèo nhỏ.

"Ừm, tôi là học sinh lớp 10." Cố Thanh Hoan nhìn đồng phục của cậu thiếu niên: "Có lẽ chúng ta cùng khối." Cho nên việc gọi chị nghe có chút buồn nôn.

Thiếu niên "à" một tiếng: "Ai cao hơn em đều là chị cả."

Giả vờ đáng yêu đúng không? Khóe miệng Cố Thanh Hoan giật giật, dứt khoát ngồi xuống, đúng lý hợp tình: "Bây giờ tôi thấp hơn cậu rồi."

Hành động của cô rõ ràng khiến thiếu niên bất ngờ, cậu ngẩn người vài giây rồi lại cười: "Chị thật thú vị."

Cố Thanh Hoan không đùa với cậu nữa, đứng dậy nhìn về phía cửa tòa nhà văn phòng, tiện miệng hỏi: "Cậu đến tìm người của hội học sinh à?"

Nếu là thành viên hội học sinh thì không thể hỏi cô có phải không, điều đó chứng tỏ thiếu niên này cũng không phải người của hội học sinh.

"Ừm, nghe nói hội học sinh trường Minh Đức quyền lực rất lớn, em có việc muốn nhờ họ." Thiếu niên nói.

Cũng coi như là đồng đội rồi, Cố Thanh Hoan hỏi: "Cậu có chuyện gì vậy?"

"À, em bị bắt nạt." Thiếu niên nói nhẹ tênh.

Cố Thanh Hoan đột ngột quay đầu, nhìn thẳng vào cậu, thấy thiếu niên đưa đôi tay đang giấu sau lưng ra.

Đôi tay vốn nên trắng trẻo mịn màng, lúc này mặt trong cánh tay có nhiều vết thương chằng chịt, tuy đã kết vảy nhưng những vết máu đen đỏ trông càng thêm ghê rợn.