Chương 25: Hội trưởng hội học sinh

Tuy Tần Việt đã báo trước, nhưng khi thực sự thấy lời mời kết bạn đó, Tần Mân vẫn không nhịn được cảm thán.

Anh vừa xem xong tin nhắn của Tần Việt, phía trên màn hình đã hiện thông báo lời mời kết bạn... Hiệu suất làm việc của Cố Thanh Hoan thật sự kinh người.

Trong phần ghi chú cũng viết rất thẳng thắn: Em là bạn của Tần Việt, Cố Thanh Hoan.

Tần Mân bấm đồng ý, màn hình vừa chuyển sang khung chat thì đã hiện "đối phương đang nhập".

Cố Thanh Hoan: [Đàn anh Tần Mân xin chào, em là Cố Thanh Hoan, tìm anh là muốn hỏi về việc gia nhập hội học sinh ạ.]

Tần Mân: [Chào em, em đã biết quy trình cơ bản chưa?]

Cố Thanh Hoan: [Tần Việt đã nói với em rồi.]

Cố Thanh Hoan: [Em muốn hỏi về điều kiện gia nhập hội học sinh.]

Ngón tay Tần Mân gõ mặt bàn, anh nhìn ra được, ý ngoài lời của Cố Thanh Hoan là, hội học sinh có coi trọng bối cảnh gia đình của học sinh không.

Tần Việt đã nói về hoàn cảnh của Cố Thanh Hoan, chỉ có thể nói, việc cô có thể nhập học Minh Đức là do tình cờ.

Anh không trả lời câu hỏi của Cố Thanh Hoan, mà hỏi: [Tại sao em muốn gia nhập hội học sinh?]

Cố Thanh Hoan: [Vì ba năm tới em sẽ gây chuyện ở Minh Đức, phải tìm cho mình một chỗ dựa.]

Tần Mân không nhịn được cười, anh nhớ tới việc Tần Việt nói với anh, Cố Thanh Hoan không chút do dự giới thiệu Giang Sở Sở làm ủy viên kỷ luật, cô thật sự dám nói.

Anh gõ bàn phím ảo, nhập: [Gây chuyện cụ thể là chỉ?]

Cố Thanh Hoan: [Ví dụ như làm Nghiêm Chính Thanh mất mặt trước đám đông, châm chọc cậu ta, sau này có thể còn đánh cậu ta.]

Tần Mân có chút ấn tượng về Nghiêm Chính Thanh, chủ yếu là nhà họ Nghiêm chỉ có một đứa con trai duy nhất, nuông chiều quá đáng.

Cố Thanh Hoan nói chi tiết như vậy, không phải là "ví dụ" nữa, mà là cô thật sự đã làm vậy rồi phải không?

Xem ra từ sáng đến trưa hôm nay, cô lại gây ra chuyện gì đó... Cập nhật của Tần Việt không kịp thời rồi, Tần Mân tiếc nuối nghĩ.

Tần Mân: [Cho dù em là cán bộ hội học sinh, làm vậy cũng sẽ bị cậu ta trả thù.]

Cố Thanh Hoan: [Cái này em biết, em chỉ muốn trà trộn vào hội học sinh, rồi nhân tiện tìm một chỗ dựa có thể áp đảo toàn diện những người như Nghiêm Chính Thanh.]

Không biết tại sao, cô nói chuyện thực dụng như vậy, Tần Mân lại không hề chán ghét. Anh suy nghĩ một lúc, quy kết nguyên nhân là do mục đích của Cố Thanh Hoan.

Suy nghĩ của cô rất ngây thơ, cũng rất trong sáng... Trong sáng đến mức không cảm thấy bất kỳ sự vụ lợi nào.

Tuy cô nói muốn tìm chỗ dựa là vì gây sự với Nghiêm Chính Thanh, nhưng tại sao lại gây sự? Theo anh hiểu, Cố Thanh Hoan không phải là người có tính cách lỗ mãng như vậy.

Tần Mân gửi một tin nhắn cho Tần Việt: [Em đi điều tra xem, coi lớp trưởng của em lại gây ra chuyện gì.]

Tần Việt: [?!]

Tần Việt: [Đậu! Đáng lẽ em phải nghĩ ra từ sớm!]

Rõ ràng biết điều kiện của mình không đủ, vẫn cứ muốn chen vào nơi tập trung tinh hoa như hội học sinh, Cố Thanh Hoan đâu phải bị ngốc, sao lại đột nhiên có ý nghĩ này?

Giờ nghỉ trưa chỉ một chút thời gian, cô lại gây chuyện gì nữa đây!

Tần Việt trực tiếp đi hỏi Giang Sở Sở, buổi trưa bọn họ cùng đi xem câu lạc bộ, chắc sẽ biết chuyện gì đã xảy ra.

Tần Mân không quan tâm đến đứa em trai ngày càng lo lắng của mình, tiếp tục nói chuyện với Cố Thanh Hoan: [Nếu vậy, em nên trực tiếp tìm chỗ dựa mạnh nhất.]

Cố Thanh Hoan: [Ví dụ?]

Tần Mân: [Hội trưởng hội học sinh.]

Cố Thanh Hoan: [Ưʍ... Em nghe nói anh ấy thất thường.]

Tần Mân: [Ừm.]

Cố Thanh Hoan: [Còn nghe nói anh ấy ghét nhất là những kẻ xu nịnh, cậy quyền ức hϊếp người khác.]

Tần Mân: [Ừm.]

Cố Thanh Hoan: [Đàn anh không thấy em đi tìm anh ấy là con đường chết sao?]

Tần Mân: [Haha.]