Những học sinh đứng xem xung quanh cũng bị Cố Thanh Hoan làm cho bật cười. Tiếng cười của họ càng khiến gương mặt "anh Nghiêm" này thêm khó coi: "Mày..."
"Khoan đã khoan đã." Cố Thanh Hoan giơ tay ra hiệu dừng lại: "Cho tôi hỏi một chuyện, này, ừm, anh Nghiêm, anh tên là gì vậy?"
Đám đông lại có người không nhịn được cười.
Lúc nãy khi đàn em gọi "anh Nghiêm", bọn họ không cảm thấy gì, nhưng giờ khi Cố Thanh Hoan ngập ngừng gọi, với giọng điệu như thể nói ra cũng thấy xấu hổ, khiến bọn họ cũng cảm thấy xấu hổ theo.
"Tao..." "Anh Nghiêm" vừa định trả lời thì Cố Thanh Hoan lại "à" một tiếng thật to: "Chờ đã!"
"Anh Nghiêm" nghẹn một hơi, suýt thở không ra.
Cố Thanh Hoan quay sang nhìn Tạ Hương Tuyết: "Cậu có biết cậu ta tên gì không?"
Tạ Hương Tuyết lắc đầu như trống bỏi: "Làm sao tôi biết cậu ta tên gì?"
Cố Thanh Hoan quay đầu lại, nói với Tạ Hương Tuyết nhưng mắt lại nhìn "anh Nghiêm": "Không thể nào, sao lại có người không biết tên người mình cố tình muốn kết thân chứ?"
"Cô ta nói dối!" "Anh Nghiêm" tức giận đến cùng cực: "Rõ ràng cô ta biết! Tao là Nghiêm Chính Thanh!"
"Ai vậy?" Cố Thanh Hoan tỏ vẻ bối rối, cô thật sự không biết.
Mặt Nghiêm Chính Thanh gần như tím ngắt như củ cà tím.
"Tất nhiên là cậu không biết rồi." Lúc này Giang Sở Sở cuối cùng cũng chen qua đám đông bước vào: "Cậu còn không biết tôi, huống chi là cậu ta."
Thấy Giang Sở Sở, sắc mặt Nghiêm Chính Thanh lập tức thay đổi: "Giang Sở Sở!"
Giang Sở Sở đứng trước mặt Cố Thanh Hoan và Tạ Hương Tuyết, hoàn toàn không để Nghiêm Chính Thanh vào mắt, chỉ chọc vào trán Cố Thanh Hoan: "Sau này tránh xa người này ra biết không? Đυ.ng phải cậu ta thì cậu không đền nổi đâu."
"Ồ." Cố Thanh Hoan đáp một tiếng, rồi quay sang Tạ Hương Tuyết, giận dữ nói: "Tránh xa cậu ta ra! Cậu không đền nổi đâu!"
Trong đám học sinh đứng xem đã có người cười đến nghẹn.
Nghiêm Chính Thanh nghiến răng: "Giang Sở Sở, đừng cậy nhà cô ở đây mà đối đầu với tôi!"
"Vậy cậu không phải đang cậy nhà cậu ở đây mà bắt nạt người khác sao?" Cố Thanh Hoan thò đầu ra từ sau lưng Giang Sở Sở.
Nghiêm Chính Thanh nghẹn lời, thực sự không biết phải phản bác thế nào.
Giang Sở Sở khoanh tay trước ngực, cười lạnh: "Tôi họ Giang thì sao? Cậy nhà mình thì đã làm sao? Tôi đâu có như cậu, ngày nào cũng gây rắc rối cho nhà họ Nghiêm. Mới khai giảng được hai ngày, cậu đã bị hoang tưởng rồi à? Ai lại đi làm người khác tức giận để kết thân chứ?"
"Có đấy!" Cố Thanh Hoan lại thò đầu ra: "Trong phim thần tượng toàn diễn thế! Nữ chính ngày đầu đi làm vô ý làm đổ cà phê lên người tổng giám đốc, kết quả tổng giám đốc thấy cô ấy vụng về rất đáng yêu, rồi..."
Giang Sở Sở đưa tay bịt miệng Cố Thanh Hoan: "Ai lại đem tình tiết phim thần tượng não tàn áp dụng vào thực tế? Cậu ta não tàn à?"
Cố Thanh Hoan không nói được, cố gắng dùng ánh mắt ra hiệu... Người đối diện đúng là não tàn!
Mặt Nghiêm Chính Thanh tái xanh, quay người bước đi thẳng, hai đàn em cũng gọi "anh Nghiêm" rồi chạy theo sau.
Đám đông dần tản đi, quảng trường nhỏ lại trở về với sự nhộn nhịp như trước.
Giang Sở Sở buông tay ra: "Lần sau đừng nóng vội xông lên như thế, cậu cũng không xem đó là ai."
"Mình thật sự không biết cậu ta." Cố Thanh Hoan dừng lại một chút: "Nhưng dù có biết mình cũng sẽ xông lên thôi."
Trong tình huống đó, cô không thể bỏ mặc Tạ Hương Tuyết một mình, ít nhất cũng phải cho cô ấy biết rằng cô ấy không đơn độc.