Đêm dần khuya, Trần Trạch Lâm - giáo viên chủ nhiệm lớp 10-3 lấy từ trong cặp ra bảng ý kiến, rồi lấy thêm giấy nháp và bảng mới, bắt đầu quyết định người cho các vị trí cán bộ lớp.
Hệ thống cán bộ lớp của trường Minh Đức có bảy vị trí: lớp trưởng, lớp phó, ủy viên học tập, ủy viên kỷ luật, ủy viên thể dục, ủy viên tuyên truyền và ủy viên sinh hoạt.
Lớp 10-3 tổng cộng chỉ có 22 học sinh, cán bộ lớp chiếm gần một phần ba tổng số học sinh trong lớp.
Trần Trạch Lâm không vội chọn lớp trưởng, trước tiên bắt đầu sàng lọc từ những vị trí cán bộ ít ảnh hưởng.
Ủy viên sinh hoạt có hai người tự đề cử, chắc chắn có người muốn nhân việc mua sắm đồ dùng cho lớp để trốn ra ngoài chơi, Trần Trạch Lâm tạm thời ghi tên hai người này xuống.
Ủy viên tuyên truyền, ở trường Minh Đức còn kiêm nhiệm công việc của ủy viên văn nghệ của các trường khác, chỉ có một học sinh tự đề cử, nếu không có gì bất ngờ thì sẽ là học sinh này.
Ủy viên thể dục, có một học sinh tên Tống Dật đăng ký, nếu không nhầm thì Tống Dật là học sinh cao nhất lớp, còn biết võ tán thủ, Trần Trạch Lâm quyết định luôn.
Ủy viên kỷ luật, không ai đăng ký, Trần Trạch Lâm cũng không ngạc nhiên, quản lý kỷ luật khá dễ gây phiền lòng người khác, không ai muốn làm là chuyện bình thường, tạm gác lại.
Ủy viên học tập, chỉ có Ngu Hân đăng ký, Trần Trạch Lâm có ấn tượng tốt với học sinh muốn thi vào Đại học Bắc Kinh này, cũng quyết định luôn.
Lớp phó, Tần Việt đăng ký, nhưng Trần Trạch Lâm nhìn kỹ, thằng nhóc này còn viết yêu cầu: "Nếu Cố Thanh Hoan làm lớp trưởng thì em làm lớp phó", phần đề cử lớp trưởng cũng viết Cố Thanh Hoan, lý do là "khá ổn", đùa à?!
Lớp trưởng cũng không ai tự đề cử, thầy mới bắt đầu xem các đề cử lớp trưởng trong bảng của người khác.
Vừa nhìn, Trần Trạch Lâm đã sững người, thầy không tin mà lật từ đầu đến cuối bảng của cả lớp, vô cùng kinh ngạc: Ngoại trừ bản thân Cố Thanh Hoan, những người khác đều đề cử cô.
Có người lý do là "tính cách vui vẻ, biểu hiện hào phóng", có người là "có khả năng tổ chức và kiến thức rộng", Tống Dật kỳ quặc nhất, điền "chị nói gì em làm nấy".
Lý do đề cử của Ngu Hân viết rất nhiều, Trần Trạch Lâm nhìn đi nhìn lại, cả trang toàn chữ "tốt".
Giang Sở Sở cũng đề cử Cố Thanh Hoan, còn về lý do... "Chỉ có cậu ấy phù hợp"? Cái kiểu tổng tài bá đạo từ đâu ra vậy?
Trần Trạch Lâm thở dài một hơi, đặt bảng xuống, ngửa người tựa vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng, bình thản nhắm mắt lại.
Có những giáo viên chủ nhiệm trông có vẻ còn sống, nhưng thực ra đã chết được một lúc rồi.
Dù không phải tất cả, nhưng bảng ý kiến cũng thể hiện được một phần tính cách của học sinh... Ít nhất phần Trần Trạch Lâm nhìn thấy, khiến thầy tin chắc ba năm tới mình sẽ không có ngày nào yên ổn.
Thầy ngồi thẳng dậy, dứt khoát chọn Cố Thanh Hoan làm lớp trưởng.
Được lòng mọi người! Lòng dân hướng về! Lớp trưởng không phải cô thì còn ai!
Ủy viên sinh hoạt để người tự đề cử kia đảm nhiệm đi, lớp phó để Tần Việt làm, vừa hay một nam một nữ, cậu quản bên học sinh nam.
Bây giờ chỉ còn thiếu ủy viên kỷ luật, Trần Trạch Lâm chưa quyết định được, định ngày mai thảo luận với lớp trưởng và lớp phó, xem hai người có đề cử ai không.
Ngày hôm sau, Cố Thanh Hoan được gọi vào văn phòng cùng Tần Việt, khi biết giáo viên chủ nhiệm để cô làm lớp trưởng, cả người đều choáng váng.
"Hả?" Cố Thanh Hoan chỉ vào mình: "Em làm lớp trưởng?"
Tần Việt đã quay mặt đi "khụ khụ" nhịn cười.
"Đúng vậy, đây là sự lựa chọn chung của các bạn khác." Trần Trạch Lâm đưa bảng ý kiến cho Cố Thanh Hoan, từ tốn nói: "Ngày đầu tiên nhập học đã nhận được đề cử của tất cả mọi người, đủ để chứng minh năng lực của em rồi."
Cố Thanh Hoan lật bảng ý kiến kêu sột soạt.
"Biểu hiện hào phóng"? Tiền mời ăn là của Giang Sở Sở chứ đâu phải của cô!
"Năng lực tổ chức"? Chỉ việc góp đơn đặt đồ ăn thôi à?
"Kiến thức rộng"? Thật sự không phải nói cô ăn khắp đồ ăn vặt ngoài hàng trong thành phố sao?
Ngu Hân thì thôi đi, Tần Việt và Giang Sở Sở viết cái gì vậy!
Mặt Cố Thanh Hoan lạnh tanh trả bảng ý kiến cho Trần Trạch Lâm, cân nhắc nói: "Thầy Trần, thầy xem em, điểm số, tài năng, thể chất đều bình thường... Không đúng, em chỉ có tài năng búng tay thôi."
"Phụt!" Lần này không chỉ Tần Việt cười, mà còn có cả các thầy cô khác trong văn phòng.
Trần Trạch Lâm suýt không nhịn được cười, vội kìm nén: "Nhưng mọi người đều đề cử em làm lớp trưởng, chứng tỏ em chắc chắn có năng lực được tất cả mọi người tin tưởng và công nhận."
"Đúng vậy." Tần Việt bên cạnh phụ họa: "Em thấy Cố Thanh Hoan làm lớp trưởng rất phù hợp!"
Cố Thanh Hoan muốn dẫm lên chân cậu.