Thế giới 1 - Chương 7: Phó bản Lạc đường

Nội dung trò chơi đều nhắm vào đội khảo sát mà người chơi đang sắm vai. Theo cơ chế hợp lý, một khi trò chơi đã bắt đầu, không ai có thể ngăn cản cốt truyện tiến hành, kể cả ngọn nguồn của mọi chuyện là đội khảo sát.

"Mình còn bỏ sót điều gì?"

Mấy game kinh dị offline cô từng chơi, kịch bản thường thấy là phải đến đúng địa điểm mới kích hoạt được phân đoạn tiếp theo. Cuốn sổ tay cũng nhắc đến "truy tìm... Biển Khắc Nhĩ..."

"Vậy là đội khảo sát muốn đến Biển Khắc Nhĩ để tìm thứ gì đó." Một ngày vừa qua chẳng qua là màn dạo đầu thăm dò, game nào mà chẳng cho tân thủ một khoảng thời gian an toàn để thích ứng.

Độ thân thiện của NPC, Khương Tê đã thử cày rồi, cày mãi không lên. Chắc là chỉ có tác dụng với vài NPC cụ thể thôi.

Khương Tê đứng thẳng người, nhắm mắt lại. Hiện tại, chỉ có thể đợi tàu đến địa điểm mục tiêu mới mong tìm ra mấu chốt vấn đề. Việc cô có thể làm bây giờ là tận dụng tối đa khoảng thời gian này để tăng cơ hội thắng cho mình.

Trải qua một ngày một đêm di chuyển, nước biển đã chuyển sang màu đen kịt. Đứng ở lan can nhìn xuống cũng thấy rờn rợn.

Điền Tuấn Lương bưng bát cháo trắng, ăn mà như mất hồn. Người bên cạnh nói gì gã cũng không nghe lọt tai, chỉ hỏi bâng quơ Phó nhì một câu: "Tàu của mình có an toàn không?"

Phó nhì sững lại, rồi cười: "An toàn chứ! Sao lại không? Cậu lần đầu ra biển à?"

Điền Tuấn Lương chậm chạp gật đầu.

Phó nhì tỏ vẻ thấu hiểu: "Không phải tôi khoác lác, tôi tuy không làm nghiên cứu đàng hoàng như các cậu, nhưng cũng đã đi biển bảy tám năm rồi. Hiểu biết về biển cả không kém các cậu đâu."

"Vâng vâng, kiến thức trong sách là chết, kinh nghiệm mới là sống. Bọn tôi còn phải thỉnh giáo ngài nhiều." Triệu Tiền cười nịnh.

"Ui, không dám nhận là thỉnh giáo." Phó nhì ra vẻ rất hưởng thụ lời tâng bốc: "Các cậu có gì không biết cứ hỏi thẳng."

Kinh Đằng khách sáo vài câu rồi hỏi: "Chúng ta còn bao lâu nữa thì đến?"

"Nhanh thôi. Dự kiến 3, 4 giờ sáng." Phó nhì đáp: "Bên đó có một vực biển sâu vạn mét, nghe nói từng phát hiện sinh vật cổ đại. Các cậu đến vì cái này đúng không?"

"Không sai." Khương Tê ngẩng đầu, mặt ra vẻ tò mò: "Các chú đi biển nhiều năm vậy, có vớt được thứ gì đặc biệt chưa?"

Phó nhì xua tay: "Mấy con cá hiếm lạ cổ quái đó đều ở biển sâu, có vớt lên được thì cũng chết ngắc rồi."

"À phải rồi, hai ngày nữa có bão táp đấy. Các cậu chú ý thu dọn đồ đạc cẩn thận kẻo ngã. Lúc sóng to gió lớn thì đừng ra boong tàu, ngoài ra không có gì."

Điền Tuấn Lương nghe xong mặt xanh như tàu lá. Say sóng còn đáng sợ hơn cả chỉ số cùi bắp! Gã hối hận đứt ruột, biết thế đã không vào.

Thấy bộ dạng đó của gã, Phó nhì trước khi đi còn vỗ vai gã, quả quyết: "Yên tâm, an toàn lắm. Sóng to gió lớn trên biển bọn tôi gặp nhiều rồi, còn chưa nguy hiểm bằng gặp cướp biển đâu."

"May mà ổng chưa nói con tàu này "nổi tiếng" an toàn." Khương Tê thầm nghĩ.

Một ngày trôi qua rất nhanh. Chuyện đặc biệt duy nhất là vào giữa trưa, hai thuyền viên lúc giao ban đã cãi nhau ỏm tỏi vì một chút việc vặt.

Ngoài ra, gió êm sóng lặng.

Hoàng hôn chìm vào mặt biển, tia sáng cuối cùng biến mất nơi chân trời. Con tàu đánh cá dài mấy chục mét trông thật nhỏ bé giữa biển nước mênh mông. Ánh sao lúc tỏ lúc mờ trên vòm trời, giống như vô số con mắt đang lặng lẽ nhìn chằm chằm họ từ vũ trụ tối tăm...

Biết đâu trong thế giới trò chơi này, mấy ngôi sao lấp lánh kia chính là mắt thật cũng không chừng.

Khương Tê ngửa đầu suy tư. Một tiếng quở mắng đột ngột vang lên khiến cô chú ý. Cô lặng lẽ đi theo hướng âm thanh. Ban đêm, con tàu trông càng âm u, đặc biệt là khi bước chân vang lên trên sàn kim loại ẩm ướt, đen kịt. Cứ có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm sau lưng, nhưng quay đầu lại thì chẳng thấy gì.

Cửa phòng thuyền trưởng hé mở, hắt một cái bóng đen dài xuống sàn. Khương Tê đứng nép vào góc tường khuất ánh sáng, không nghe rõ nội dung bên trong lắm.

Nào là "giấy trắng mực đen", nào là "Không muốn làm thì có đầy người làm", nào là "tiền vi phạm hợp đồng"...

Thuyền trưởng có vẻ mặt nghiêm khắc, người còn lại thì cúi gằm, tay buông thõng bên hông nắm chặt lại, không nói một lời.

[Đã thu thập cốt truyện: Tiếng quở mắng trong phòng thuyền trưởng.]

"Chắc là vấn đề thù lao." Khương Tê đoán: "Một thuyền viên lén tìm thuyền trưởng thương lượng, và kết quả... là không có kết quả."

Cô nhớ lại vụ cãi vã giữa trưa. Một trong hai người là Thôi Bằng, đồng hương của thuyền trưởng. Gã này tính tình nóng nảy, quen thói kiêu ngạo, đã chẳng nói chẳng rằng đấm người thuyền viên kia một cú trước mặt mọi người, mắng chửi cũng rất khó nghe. Thuyền trưởng đến cũng chỉ bênh Thôi Bằng, dọa nạt vài câu. Người thuyền viên kia phải lí nhí xin lỗi, nói hết lời hay thì mọi chuyện mới qua.

Khương Tê thấy cái bóng trong phòng thuyền trưởng bắt đầu di chuyển, cô vội xoay người rời đi. Trên đường, thật không may, cô đυ.ng mặt những người chơi khác. Cả đám đứng trong bóng tối nhìn nhau, rồi ăn ý đi về phía lan can bên mạn phải.

"Cô đi trước chúng tôi, có phát hiện gì không?" Tôn Điềm hỏi thẳng.

"Có người tìm thuyền trưởng thương lượng thù lao, nhưng không đạt được kết quả mong muốn." Khương Tê thản nhiên đáp: "Còn người đó là ai thì tôi cũng như mấy người, không thấy rõ."

Trên tàu có bao nhiêu thuyền viên, chỉ nhìn một cái bóng, những người chơi khác không nhận ra, cô càng không.

"Chuyện này liệu có liên quan đến nhiệm vụ không nhỉ?" Phương Nguyên lẩm bẩm: "Đây là mâu thuẫn giữa các NPC. Thuyền viên nào đó nhất thời kích động, quyết định liều mạng, kiểu "chết hết đi", rồi lén làm đắm tàu."