Thế giới 1 - Chương 10: Phó bản Lạc đường

Tiếng thở quái dị biến mất, nhưng không khí chỉ yên tĩnh được vài giây. Nó lại xuất hiện, và lần này còn gần hơn!

Khương Tê vừa cố thu mình vào trong, vừa cẩn thận điều chỉnh góc nhìn ra ngoài. Cô muốn xem đó là cái quỷ gì.

Giữa tiếng mưa ồn ào, hai hình cầu phát ra ánh huỳnh quang màu lục lam chậm rãi vươn ra từ bóng tối. Chúng nhỏ hơn nắm tay một chút, nhìn riêng thì cũng đẹp. Nhưng hai quả cầu phát sáng đó lại được gắn trên một vật thể dài ngoằng. Cái cảnh chúng nó chớp chớp, xoay tròn tìm kiếm mục tiêu đúng là làm tụt điểm Lý Trí mà.

Tình huống ngàn cân treo sợi tóc thế này, ai còn dám ló đầu ra xem thông tin của nó. Khương Tê vớ lấy tấm lưới đánh cá cũ bốc mùi cá tanh trùm kín người. Trong đầu cô tự động hiện ra cảnh tượng...

Thứ đó bám theo cô. Khi cô quay đầu lại, nó liền trốn vào bóng tối. Khi cô quay đi, nó lại xuất hiện với tư thế mềm oặt ghê tởm, chờ đợi thời cơ săn mồi.

"Vậy tiếng thở phát ra từ đâu? Hai con mắt đó biết thở à?"

"Không đúng, đây chỉ là một bộ phận của nó." Dựa theo vị trí của hai quả cầu sáng, phần còn lại của nó hẳn là đang ở... ngay sau lưng cái giá sắt chỗ cô nấp!

"Ái chà..."

Khương Tê nín thở bất động, tập trung lắng nghe. Thứ đó đang tìm cô, còn cố tình trốn đi, vờ như đã rời khỏi để dụ cô ra ngoài. Phải bảy tám phút sau, nó mới chịu bỏ cuộc, đi về hướng khác.

Tiếng thở xa dần. Khương Tê không dám kéo lưới ra ngay. Cô sợ thứ kia chơi trò "hồi mã thương" (quay lại đột ngột). Lỡ lúc đó vừa đứng lên là bốn mắt nhìn nhau thì gay go. Đánh thì không lại, mà móc mắt nó ra xem cũng không được.

Khương Tê nằm im trong đống lưới một lúc lâu, đến mức tê cả người, xác định thứ kia đã đi thật mới chui ra. Mùi cá tanh nồng nặc, cô sắp bị ướp "chín" luôn rồi.

Về đến phòng, cô khóa trái cửa rồi mặc nguyên áo khoác, ngã vật ra giường.

"Thứ đó có hai con mắt phát sáng, thị lực hẳn là rất tốt, nhưng khi xoay trở để quan sát có một khoảng ngưng, tầm hai, ba giây. Chỉ số thông minh... chắc là có, nhưng không nhiều lắm."

"Lúc nãy nó không tấn công là do chưa đủ khoảng cách? Cách tấn công của nó, lẽ nào cần cả hai điều kiện: ánh mắt và khoảng cách?"

Khương Tê nhích người vào sát tường, chợp mắt một lát. Rạng sáng, khoảng 4-5 giờ, trời vẫn chưa sáng, Lưu Vĩnh và Đoạn Chí, những kẻ đã khống chế con tàu, dẫn người xông vào phòng của đội khảo sát.

Phó nhì, mình mẩy đầy máu, chỉ còn thoi thóp, bị quăng xuống trước mặt họ. Khoang bụng bị dao rạch nát, lòi cả một đoạn ruột. Với vết thương và lượng máu mất thế này, cùng điều kiện y tế trên tàu, tỉ lệ sống sót gần như bằng không.

Mới hai ngày trước, họ còn ngồi ăn cơm cùng nhau, nói chuyện kiếm tiền về quê xây nhà, cho con cái ăn học đàng hoàng để mồ mả tổ tiên được "thơm lây". Chỗ bia uống dở vẫn còn đó, mà con người đã hoàn toàn thay đổi. Ngay cả Ngô Văn Trung, người vốn luôn trung hậu, thật thà, giờ cũng cầm dao, ánh mắt lộ vẻ hung ác.

Điền Tuấn Lương bị cảnh này dọa cho hét toáng lên. Gã hoảng sợ nhìn vệt máu kéo dài đến tận chân mình, run rẩy lùi về sau.

Đoạn Chí, kẻ cầm đầu, tỏ ra rất hài lòng trước vẻ sợ hãi của gã: "Tao không thích nói nhảm. Chúng mày đến đây không phải để nghiên cứu, đúng không? Tàu sắp chạy đến Vực biển Sóng Đa Đặc Ách rồi. Thứ chúng mày muốn tìm, bọn tao cũng chiếm một phần."

Khương Tê liếc nhìn hai gã đàn ông đứng cạnh Đoạn Chí. Hai gã này ngày thường không mấy nổi bật, mặt mũi tầm thường, đứng giữa đám thuyền viên rất dễ bị lờ đi.

Thông tin NPC mà trò chơi cung cấp không hề trực quan.

"Đoạn Chí lên tàu là để "tránh né phiền phức". Có thể là trốn nợ, cũng có thể là... tội phạm truy nã. Kẻ giới thiệu hắn lên tàu dĩ nhiên là cùng một giuộc. Biết đâu ngay từ đầu, mục tiêu của chúng đã là đội khảo sát."

Chỉ dựa vào vài người của Đoạn Chí thì không thể gϊếŧ đám tay chân thân tín của thuyền trưởng và chiếm tàu nhanh thế được. Vì vậy, chúng đã tìm Lưu Vĩnh hợp tác.

Đám thuyền viên cấp thấp do Lưu Vĩnh cầm đầu đều đang thiếu tiền, lại vừa hay có mâu thuẫn với cấp quản lý. Chỉ cần họ cùng nhau gϊếŧ một người, họ sẽ bị cột chung một thuyền. Và kẻ được chọn không ai khác chính là Thôi Bằng, gã đồng hương kiêu ngạo của thuyền trưởng.

Đoạn Chí còn có "át chủ bài" là đội khảo sát. Những thứ trong sổ tay đã vượt quá tầm hiểu biết của người thường. Khó mà đoán được Đoạn Chí biết bao nhiêu, nhưng điều kiện hắn đưa ra cho Lưu Vĩnh tám phần là liên quan đến tiền bạc, quyền lợi – hai thứ mà trên đời này chẳng mấy ai chê.

"Con tàu này náo nhiệt thật." Khương Tê âm thầm xâu chuỗi lại các manh mối: Một đám người chơi "giả" làm đội khảo sát mang theo bí mật động trời; một đám thuyền viên vì tiền mà gϊếŧ người, dần mất đi nhân tính; và một đám tội phạm truy nã có thể đã theo dõi đội khảo sát từ lâu, đứng sau giật dây mọi thứ.

Mới hôm nào còn nói đội khảo sát giống trùm phản diện, hôm nay đã bị "chó đen cắn chó mực".

Đoạn Chí dùng sống dao vỗ vỗ lên mặt Điền Tuấn Lương, cười mà như không: "Nhiều người thế này, ném vài đứa không nghe lời xuống biển, số còn lại vẫn làm việc được, phải không?"

"Vâng... vâng! Tôi chỉ đi theo để mở mang kiến thức thôi, đại ca! Tôi tuyệt đối không phá hỏng chuyện của các anh, tôi sẽ phối hợp..." Điền Tuấn Lương sợ nói sai một câu là bị bọn chúng lôi ra "gϊếŧ gà dọa khỉ", co rúm vào góc tường, run như cầy sấy, tâm lý gần như sụp đổ.

Mây đen bao phủ bầu trời. Sóng biển gào thét trong cuồng phong, nước mưa tạt vào khoang thuyền. Mùi máu tanh tưởi và cảm giác dính nhớp tràn ngập mọi ngóc ngách.