Thế giới 1 - Chương 1: Phó bản Lạc đường

Ngoài trời đang mưa như trút nước, khu phố cũ lại vừa cúp điện.

Hệ thống: [Hệ thống đã được kích hoạt.]

Tiếng gì vậy nhỉ?

Vừa mới thiu thiu ngủ, Khương Tê bất giác nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng cây loằng ngoằng hiện lên dưới ánh chớp. Cả khu phố chìm trong màn đêm đặc quánh không một tia sáng, hệ thống tiên tiến cái nỗi gì mà còn chạy được vào lúc này chứ?

Khương Tê còn chưa kịp nghĩ sâu hơn thì trước mắt bỗng tối sầm. Chính xác hơn, căn phòng đột nhiên rơi vào một bóng tối đặc quánh đến mức khiến cô sinh ra ảo giác.

Cảm giác mất trọng lực ập đến, Khương Tê chỉ thấy mình đang rơi tự do trong một khoảng không vô định. Cô không thể nhìn thấy gì, cơ thể cũng chẳng thể cử động, cho đến khi giọng nói lạnh như băng kia lại vang lên.

Hệ thống: [Ghi thông tin người chơi hoàn tất.]

Khương Tê choàng mở mắt. Trước mặt cô là một vùng biển rộng mênh mông, lấp lánh sóng nước. Cơn gió biển mằn mặn thổi qua mặt và ánh nắng trên đỉnh đầu đều chân thật đến lạ.

Cô nhìn vào bảng giao diện nửa trong suốt đang lơ lửng ngang tầm mắt.

Hệ thống:

[Phó bản: Lạc Đường.

Số người chơi: 6.

Thông tin cơ bản: Bạn là một thành viên của đội khảo sát, lần này nhận nhiệm vụ của công ty để lên một chiếc tàu đánh cá xa bờ tại cảng Hưu Tư.

Nhiệm vụ: Trong vòng 10 ngày, phá đảo cốt truyện của trò chơi để tìm ra chân tướng chuyến đi.]

Khương Tê nhíu mày: "Trò chơi ba xu gì đây? Nói trước, tôi không có tiền, đừng hòng dụ dỗ."

Thời buổi này kiếm tiền khó như lên trời, đừng có mơ lừa được cô.

Hệ thống: [Trò chơi không thu phí. Hơn nữa, trong trò chơi vô tận, bạn có thể có được mọi thứ mình muốn. Nhưng nơi đây là sân chơi chỉ dành cho người chiến thắng, kẻ thất bại không có bất kỳ giá trị nào.]

[Bạn chỉ có một cơ hội duy nhất để tham gia trò chơi, có xác nhận thoát không?]

Miễn phí á? Có được mọi thứ mình muốn?

Khương Tê cười khẩy. Trên đời này làm gì có bữa trưa nào miễn phí, mà đồ miễn phí thì thường là thứ đắt nhất.

Tại sao mình lại ở đây?

Khương Tê hỏi: "Cho hỏi, điều kiện để kích hoạt trò chơi của các người là gì? Trời mưa, sấm chớp, hay là cúp điện?"

Hệ thống: [...Thật ra cũng không phải.]

[Một sinh mệnh vô vị cũng khao khát có thêm nhiều khả năng hơn, không phải sao?]

Nụ cười trên mặt Khương Tê tắt ngấm. Cô ngước mắt nhìn lên khung thông báo.

Hệ thống: [Người chơi vui lòng xác nhận có tham gia trò chơi hay không.]

Cô vươn tay, dứt khoát chạm vào màn hình và thốt ra hai chữ: "Xác nhận."

Câu trả lời của hệ thống rất hay. Và cái giá để tham gia trò chơi này, cô vừa hay trả nổi.

Khương Tê lướt nhanh qua các quy tắc trên bảng giao diện hai lần, khi trang được lật, thông tin người chơi của cô hiện ra.

[Người chơi: Khương Tê.

Máu: 100 (Khi Máu dưới 50% sẽ không thể tự hồi phục. Thể lực, Công, Thủ, Phản ứng sẽ giảm mạnh. Tốc độ hồi Tinh thần lực chậm lại).

Lý trí: 100 (Không thể hồi phục bằng bất kỳ vật phẩm nào).

Thể lực: 10 (Chỉ số tổng hợp của sức bền, sức mạnh và tốc độ. Hệ thống nhận thấy thể lực tổng hợp của bạn khá thấp).

Công: 15.

Thủ: 10.

Năng lực đặc biệt: Không có.

Tinh thần lực: Chưa mở khóa (Bạn chưa có Năng lực đặc biệt, nhưng so với các chỉ số khác, Tinh thần lực của bạn lại đáng để mong đợi một cách lạ lùng).

Lực chiến tổng hợp: 250 (Lực chiến tổng hợp của bạn đã đạt đến con số cao chót vót của hạng F một cách thần kỳ).

Thân phận: Chưa có (Bạn chưa mở khóa thân phận trong trò chơi).

Điểm: 0.]

Khương Tê chết lặng hai giây khi đọc dòng giải thích phía sau Tinh thần lực. Đâu phải là "đáng để mong đợi", mà là ba cái chỉ số kia cộng lại mới được 35, có chỉ số nào khởi đầu nát hơn cả chữ nát này nữa không? Lực chiến tổng hợp là 250, con số này nghe như đang chửi khéo cô vậy.

Đây là một trò chơi bán mạng. Chết trong game đồng nghĩa với chết thật ngoài đời, không có cơ hội lưu game chơi lại. Mà vốn liếng duy nhất của cô lúc này là cái mạng của mình, cùng với mớ chỉ số khởi đầu cùi bắp này.

30 giây đếm ngược cuối cùng kết thúc, trò chơi chính thức bắt đầu.

Bảng giao diện giữa không trung biến mất. Khương Tê cảm nhận rõ ràng mọi thứ xung quanh bắt đầu "chuyển động", thế giới vốn tĩnh lặng đã vận hành trở lại, và gió mang theo hương vị mằn mặn, ẩm ướt của biển cả.

Khương Tê sờ vào cái túi căng phồng bên sườn áo trong, lôi ra một chiếc ví, giấy tờ tùy thân, thẻ hành nghề của đội khảo sát và khoảng hai nghìn tiền mặt. Toàn bộ gia tài của cô chỉ có vậy.

"Cô Khương." Phía sau đột nhiên vang lên một giọng nam: "Thuyền trưởng bảo tôi đến báo với mọi người chuẩn bị sẵn sàng, năm phút nữa tàu sẽ nhổ neo."

"Được, tôi biết rồi." Khương Tê cất ví đi, xoay người nhìn về phía chàng trai trẻ có gương mặt thanh tú vừa nói chuyện. Ngay lập tức, một bảng thông tin hiện ra trên đầu anh ta.

[NPC: Chu Vân Châu.

Thuyền viên trẻ vừa nhận việc hai tháng trước. Anh ta cho rằng công việc viễn dương này đầy thử thách và nguy hiểm, nhưng vì lương rất hậu hĩnh nên niềm tin đó đã giúp anh ta vượt qua chứng say sóng và nỗi sợ biển sâu.]

Chà... Niềm tin của một người làm công ăn lương quen thuộc ghê.

Khương Tê vừa cảm thán vừa nhìn quanh. Đây là một bến cảng, và cô đang đứng trên boong một con tàu đánh cá sắp khởi hành. Trước mặt là biển rộng mênh mông, sau lưng là những người đang bận rộn qua lại. Phần lớn đều là người nước ngoài, các biển quảng cáo ở phía xa cũng toàn tiếng nước ngoài.

Khương Tê thầm nghĩ rồi gọi bảng giao diện trò chơi ra, xem lại thông tin phó bản một lần nữa, kết hợp với thông tin của NPC...