Chương 23: Cô ấy cố tình nói như vậy

Nhưng gia thế của Từ Tinh Quang, đáng lẽ không thể lọt vào mắt của bà Hoắc được.

"Nếu đã là người suýt làm vợ chồng với nhau, xem ra giữa hai người cũng có thần giao cách cảm, cô Từ hỏi tôi, chi bằng hỏi chính mình. Cô muốn anh ta sống, hay là chết?" Câu trả lời của Diệp Minh La rất nước đôi.

Thấy vậy, Từ Tinh Quang liền gật đầu quả quyết nói: "Xem ra anh ta vẫn chưa chết."

Lại bị Từ Tinh Quang đoán trúng tim đen, Diệp Minh La vội vàng gọi hộ lý đến: "Lâm Lâm, có thể đưa cô Từ về được rồi."

Chị Lâm Lâm đang đứng đợi bên ngoài nghe tiếng liền bước vào, kéo Từ Tinh Quang cảm ơn Diệp Minh La rồi mới rời đi.

Sau khi họ đi rồi, Diệp Minh La đột nhiên cười ha hả, hô hố lên.

"Đủ rồi." Bên trong phòng ngăn, một giọng nam bất lực vang lên.

Diệp Minh La xoa xoa cái bụng cười đến đau, đi vào phòng ngăn, anh ta nhìn chằm chằm Hoắc Văn An trên xe lăn, cười nói: "A Túy, cậu có nghe thấy câu hỏi vừa rồi của cô Từ không? Ha ha ha, chồng bệnh tật, đôi uyên ương chết yểu!"

Càng nói Diệp Minh La càng cảm thấy buồn cười: "Ôi chao, cười đau cả bụng."

Hoắc Văn An nhướng mắt, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào Diệp Minh La.

Anh không cần nói gì, một luồng khí chất của người bề trên vô hình đã áp đảo khiến Diệp Minh La sợ đến dựng cả tóc gáy.

Diệp Minh La vội vàng thu lại nụ cười, anh ta nhíu mày nói: "Mắt nhìn của bà Hoắc trước nay luôn khó tính, sao lại có thể để mắt đến con gái nhà họ Từ được nhỉ?"

Hoắc Văn An kéo chiếc chăn len sắp tuột xuống đất lên, đắp kín đùi, lúc này anh mới nói: "Cô nhóc đó biết bên trong phòng ngăn có người, cô ấy cố tình nói như vậy."

Diệp Minh La kinh ngạc tột độ: "Mục đích là gì?"

Hoắc Văn An lắc đầu, cảm thấy bộ não này của Diệp Minh La ngoài việc có chút tài năng và chỉ số IQ về mặt y học ra thì bình thường có thể nói là ngu độn: "Mục đích là muốn để tôi biết, trên đảo Thần Ẩn có kẻ không trong sạch, đang tính kế sau lưng."

Vẻ mặt Diệp Minh La trở nên nghiêm nghị.

Anh ta trầm ngâm, suy nghĩ kỹ một chút liền hiểu ra những khúc mắc trong đó.

Nhưng anh ta vẫn có điều không hiểu: "Từ Tinh Quang có thể đoán được trong phòng ngăn có người, điều này tôi còn không thấy lạ, nhưng sao cô ta lại đoán được người trong phòng ngăn lại là người nhà họ Hoắc?"

Hoắc Văn An lắc đầu: "Không biết."

Chính Hoắc Văn An cũng không nghĩ ra được điểm này.

"Được rồi, kỳ tích sống xem xong rồi, bây giờ tôi sẽ đưa vị Bồ tát sống cậu về thị trấn Thương Sơn."

Hai người đi thang máy xuống tầng hầm, Diệp Minh La đỡ Hoắc Văn An lên xe, anh ta gấp xe lăn lại cất vào cốp sau.

Chiếc xe ra khỏi hầm gửi xe, chạy về phía cổng lớn của bệnh viện.

Hoắc Văn An một tay xoay xoay điện thoại, vừa ngẩng đầu lên liền thấy một cô gái trẻ đang đứng ở cổng bệnh viện.

Dáng người cô mảnh mai, mặc một chiếc áo khoác phao màu đen rộng thùng thình, mái tóc đen được búi cao, khuôn mặt không lớn bằng một bàn tay của anh, nhưng ngũ quan lại vô cùng tinh xảo, mỗi một đường nét đều vừa vặn đến hoàn hảo.

Cô đưa tay lên che nắng, gò má trắng ngần dưới ánh mặt trời được bao phủ bởi một vầng sáng quyến rũ như ngọc trai.

Hoắc Văn An nhìn thêm hai cái, liền thấy Diệp Minh La hạ cửa sổ xe xuống, gọi về phía người phụ nữ đó: "Cô Từ? Đang đợi xe à? Có cần tôi cho cô đi nhờ một đoạn không?"

Từ Tinh Quang lắc đầu, lịch sự cảm ơn: "Không cần đâu ạ, cảm ơn."

Diệp Minh La trực tiếp lái xe đi, anh ta quay đầu lại buôn chuyện với Hoắc Văn An: "Đúng là có mẹ kế thì sẽ có bố dượng mà, xuất viện cũng không có ai đến đón."

Diệp Minh La tự mình lái xe, chở Hoắc Văn An lao đi trên các con đường của thành phố Du Giang, cuối cùng hướng về phía khu đại học ở phía Tây thành phố.