"Hừ." Người thanh niên trên giường bệnh cuối cùng cũng mở mắt, ném cho người đàn ông mặc áo ba lỗ một ánh nhìn lười biếng, sâu thẳm: "Ghen tị à? Hay để tôi gửi anh cho nhà họ Hoắc làm con nuôi, để anh cũng được tự mình trải nghiệm một phen nhé?"
Thấy người thanh niên cuối cùng cũng chịu để ý đến mình, Diệp Minh La cười đến nỗi đuôi mắt cũng nhăn lại, anh ta nói: "Cái phúc này tôi không hưởng nổi đâu."
Thấy trong mắt người thanh niên là một màu đỏ rực, giống như hòn đá lửa sắp tắt đang đốt cháy chút năng lượng cuối cùng, và anh, cũng đang đốt cháy sức sống còn lại của mình.
Nụ cười trên mặt Diệp Minh La dần tắt ngấm, anh ta cụp mắt xuống nói: "Hoắc Văn An, cậu không còn nhiều thời gian nữa đâu."
Gật đầu một cái, thái độ Hoắc Văn An rất ôn hòa, giọng điệu bình tĩnh nói: "Đến cả Diệp Minh La, người được mệnh danh là Quỷ y thần thủ cũng không thể chữa khỏi cho tôi, xem ra tôi thật sự sắp chết trẻ rồi."
Rõ ràng là những lời bi thương, nhưng từ miệng người đàn ông này nói ra lại mang một vẻ lạnh lùng, bất cần.
Anh ta như thể không quan tâm đến sự sống chết của chính mình.
Sống cũng được, chết cũng được, sao cũng được, không quan trọng.
Rõ ràng là một người tàn nhẫn, nhưng lại có một trái tim xem nhẹ sự sống chết.
Diệp Minh La nhíu mày: "Ngậm cái miệng quạ đen của cậu lại."
Diệp Minh La đứng dậy đi đến bên cửa sổ, nhìn chằm chằm vào vùng biển xanh biếc phía trước bệnh viện đến ngẩn người.
Anh ta nhìn thấy một con chim hải yến từ trên vách đá lao thẳng xuống biển, đón những con sóng khổng lồ để săn mồi, chẳng mấy chốc đã tha một con cá bay vυ"t lên khỏi mặt biển.
Cái dáng vẻ vì sinh tồn mà liều mạng phấn đấu đó, khiến Diệp Minh La nghĩ đến người đàn ông trên giường bệnh phía sau lưng.
Đã từng, anh chính là con chim hải yến không sợ mưa giông đó.
Nhưng con chim hải yến không sợ bất cứ thứ gì này, cuối cùng lại bị bệnh tật đánh bại, nhiều lần bước vào quỷ môn quan.
Diệp Minh La đột nhiên nghiêng người nhìn về phía Hoắc Văn An, ánh mắt dừng lại trên gương mặt trẻ trung, lạnh lùng của người đàn ông thêm một lúc, rồi mới nói: "A Túy, thời gian còn lại, hãy sống vì chính mình đi. Về thành phố Du Giang xem sao, được không?"
(A Túy: Tên thân thiết của Hoắc Văn An.)
Nghe vậy, ánh mắt Hoắc Văn An dời ra ngoài cửa sổ, nhìn đăm đăm vào đàn hải âu đang vỗ cánh bay lượn đến ngẩn người.
Hồi lâu sau, Diệp Minh La mới nghe thấy Hoắc Văn An nhẹ bẫng đáp một tiếng: "Được thôi."
"Trùng hợp thật, tôi nghe nói gần đây ở thành phố Du Giang có một chuyện khá thú vị, cũng định đến đó xem sao."
Không đợi Hoắc Văn An chủ động hỏi, Diệp Minh La liền nói: "Ở thành phố Du Giang có một bệnh nhân bị vật từ trên cao rơi xuống làm hỏng não, trở thành người thực vật, cô ấy đang điều dưỡng ở bệnh viện của chú tôi. Nghe nói trước đây cô ấy đến cả khả năng tự hô hấp cũng không có, các cơ quan nội tạng cũng suy kiệt rất nặng, vậy mà cô ấy lại tỉnh rồi."
"Chú tôi và mọi người đều nói đây là một kỳ tích của y học, hì, tôi lại thích nghiên cứu tất cả những kỳ tích!" Diệp
Minh La quay đầu lại nháy mắt cười với Hoắc Văn An, anh ta nói: "Để anh đưa cậu đi xem kỳ tích."
Hoắc Văn An không hề có chút hứng thú nào với chuyện này.
Lúc này, anh hoàn toàn không nhận ra rằng, "kỳ tích" trong lời của Diệp Minh La sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh.
Tin tức Từ Tinh Quang tỉnh lại nhanh chóng lan truyền khắp thành phố Du Giang, những người bạn trong vòng giao tiếp trước đây của cô đều ùn ùn kéo đến viện điều dưỡng để thăm cô.
Phòng bệnh của Từ Tinh Quang ngày nào cũng rất náo nhiệt.
Hôm nay, gần mười giờ đêm, Từ Tinh Quang sắp ngủ thì cửa phòng bệnh lại bị gõ.
Lần này người đẩy cửa bước vào là một phụ nữ trẻ mặc áo khoác màu lạc đà, mái tóc ngắn ngang vai.