Cố Cẩn vẫn luôn âm trầm, ít nói, không dễ gần. Nhưng sau một thời gian ổn định lại tâm lý, rất nhanh hắn đã chiếm được sự tôn trọng và thiện cảm từ bạn học cùng lớp.
Dù lớn lên trong khu phố hỗn loạn, đầy rẫy những cạm bẫy và lọc lừa, trong xương cốt Cố Cẩn là một con sói biết ngụy trang.
Hắn biết cách cư xử, biết cách lấy lòng người khác.
Đó là bản năng được tôi luyện qua mười mấy năm sống trong bóng tối – món quà khắc nghiệt mà số phận ban cho.
Sau kỳ kiểm tra tháng, lớp của Khương Minh Châu tổ chức tiệc liên hoan. Suốt thời gian qua, Cố Cẩn luôn tìm mọi cách để gia tăng thiện cảm trong mắt cô, vì thế khi lớp trưởng thông báo có thể mời người thân đi cùng, phản ứng đầu tiên của Minh Châu là: “Gọi Cố Cẩn đi cùng!”
Dĩ nhiên, Sở Minh Thành và Cố Lệ Hành đều không thích điều đó. Nhưng họ đủ thông minh để không phản đối.
“Cậu ấy học lớp 10, không giống bọn mình. Biết đâu người ta không muốn đi.” Sở Minh Thành vừa chỉnh lại bàn ghế vừa giả vờ nói một cách thờ ơ.
“À…” Khương Minh Châu ngẩn ra, rồi cau mày.
“Anh nói cũng có lý.”
Nghĩ một chút, cô lấy điện thoại ra: “Vậy để em nhắn hỏi thử hỏi anh ấy. Nếu không muốn đi thì thôi.”
Sở Minh Thành khẽ nhíu mày.
Tuy rằng Cố Cẩn bề ngoài có vẻ rất kiềm chế, nhưng Minh Thành vẫn nhìn ra – Cố Cẩn rất thích Khương Minh Châu, thích đến mức từng ánh mắt dành cho cô đều sâu thẳm, nặng nề.
Đó là một cảm giác khiến người ta bất an.
Nhưng nghĩ lại, hắn lại nhếch môi cười nhẹ.
Thôi thì, chỉ cần Minh Châu vui là được.
Dù sao, Cố Cẩn cũng chỉ là một đứa trẻ không được yêu thương, tính cách âm trầm, khép kín. Khương Minh Châu không thể nào bỏ hắn để thích loại người như thế được.
Huống hồ, đến cả Cố Lệ Hành người theo đuổi bao năm cũng không phải đối thủ của hắn, thì Cố Cẩnlấy tư cách gì cạnh tranh?
Khi ấy, Sở Minh Thành cực kỳ tự tin, nhưng lại không hề hay biết rằng người mà hắn xem nhẹ ngày hôm nay – vài năm sau sẽ khiến hắn rơi vào địa ngục, cướp đi người con gái quý giá nhất đời hắn.
Không ngoài dự đoán Cố Cẩn đồng ý đi cùng.
Tiệc được tổ chức tại một nhà hàng khá đặc biệt – kết hợp giữa lẩu và karaoke. Với Khương Minh Châu thì đây là lần đầu tiên thấy loại hình này, cô vô cùng phấn khích.
Giữa buổi tiệc, Minh Châu cảm thấy khó chịu trong bụng, nên lặng lẽ đi vào nhà vệ sinh.
Lúc đó, Sở Minh Thành và Cố Lệ Hành đang bị mấy cậu bạn cùng lớp kéo lại uống rượu, không ai để ý việc cô rời đi.
Chỉ có một người… Cố Cẩn vẫn luôn âm thầm dõi theo.
Ngay khi Minh Châu rời khỏi bàn tiệc, hắn cũng lặng lẽ đứng dậy, đi theo cô.
Khương Minh Châu không hề hay biết, nhưng Cố Cẩn hiểu rõ nơi này không đơn giản như vẻ ngoài của nó. Quán này hỗn tạp đủ loại người, từ dân chơi đến xã hội đen, không thiếu kẻ nguy hiểm.
Ngay từ khi biết địa điểm liên hoan là nơi này, Cố Cẩn đã lo lắng cực độ.
Bởi vì cô gái ngây thơ, trong sáng như Minh Châu – lại xinh đẹp nổi bật rõ ràng chính là con mồi trong mắt kẻ xấu.
Quả nhiên, nỗi lo của hắn không thừa.
Khi Khương Minh Châu vui vẻ rời khỏi nhà vệ sinh, cô bị một người đàn ông chặn lại.
Hắn khoảng hơn ba mươi tuổi, không xấu nhưng mang khí chất dữ tợn. Toàn thân toát lên sự nguy hiểm, hoàn toàn khác xa những nam sinh dịu dàng cô từng gặp ở trường.
Khương Minh Châu hoảng sợ, định né sang một bên thì hắn bất ngờ kéo mạnh cô lại, ôm trọn vòng eo mảnh mai của cô vào ngực.
“Thật mềm…” Hắn cúi đầu ngửi nhẹ nơi cổ cô, thở ra hơi nóng rực.
“Vừa mềm vừa thơm… Em gái thật quyến rũ.”
Giọng hắn trầm thấp, mang theo chút đùa cợt đầy ám muội thì thầm sát bên tai cô.