Chương 7: Con trai vs Mẹ

Điên là thứ có thể lây, nếu không thì Tưởng An thật sự không hiểu vì sao mình lại đi lấy tóc để làm xét nghiệm.

Càng lớn lên, dù ngoài miệng không nói nhưng trong lòng Tưởng An đã dần chấp nhận sự thật rằng mẹ sẽ không bao giờ trở về nữa.

Tưởng rằng ký ức đã phai mờ nhưng khi nhớ lại, anh chợt phát hiện mọi chuyện đều rõ ràng như vừa mới hôm qua.

Ký ức của một đứa trẻ sáu tuổi có thể có bao nhiêu chứ?

Rất nhiều.

Anh nhớ mẹ từng làm thẻ học pinyin cho mình, nhớ mẹ từng dẫn anh đi sở thú, nhớ từng câu chuyện thành ngữ mẹ kể cho nghe...

Tưởng An ngồi trên ghế sofa thất thần, dường như quên cả thời gian, trong đầu toàn là những ký ức cũ. Cảm giác như ở một thế giới khác, khiến lòng anh trống rỗng.

Người phụ nữ đó quá giống mẹ, ngay cả cách gọi "bảo bối" cũng giống y như đúc.

Những ký ức bị khơi dậy ngày càng nhiều.

Buổi sáng tám giờ, Tưởng An nhận được email bản báo cáo xét nghiệm khẩn đã có kết quả.

Anh tự nhủ, làm xét nghiệm chỉ để xem người phụ nữ kia muốn giở trò gì mà thôi! Nhưng khi ngón tay chạm vào màn hình, sự run rẩy nơi đầu ngón đã tố cáo sự bối rối trong lòng.

Chỉ khi có mong đợi mới có lo lắng.

Biết đâu, trên đời này thật sự có phép màu?

Mở email ra... phép màu đã xảy ra. Tưởng An chết lặng.

Một lúc lâu sau anh vẫn chưa bình tĩnh lại được, không thể diễn tả nổi cảm xúc của mình. Bản báo cáo rõ ràng nằm trước mặt nhưng trong lòng lại là sự khó tin đang dâng trào.

Tưởng An cầm điện thoại gọi về nhà cũ.

"Bảo bối, là mẹ đây, con đang ở đâu? Mẹ đi tìm con nhé, mình gặp nhau nói chuyện được không?"

Nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy, hàng mi Tưởng An khẽ run. Anh cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy.

"Con sẽ về vào buổi trưa."

Anh muốn tận mắt xác nhận.

"Được, mẹ sẽ chờ con."

Tưởng An lập tức cúp máy, bước vào phòng tắm trong trạng thái lóng ngóng, chân tay không nghe lời.

Anh tỉnh táo, nhưng đầu óc thì như lạc hồn.

... Anh phải suy nghĩ thật kỹ, thật kỹ.

Nhận được điện thoại, Lâm Hòa rất vui. Côl biết con trai nhất định đã nhìn thấy kết quả xét nghiệm.

Tưởng Kiều ở bên cạnh thì dội gáo nước lạnh:

"An An là đứa cực kỳ cẩn trọng, cho dù có bao nhiêu chứng cứ đi nữa, nếu nó thấy không hợp lý, nó cũng sẽ không tin."

Nụ cười trên môi Lâm Hòa khựng lại, cô khoanh tay, hừ nhẹ:

"An An hồi nhỏ đâu có ương bướng như vậy."

Dù sao thì cô là thật, có thể chịu được mọi kiểm chứng.

Lâm Hòa đứng dậy, nhìn Tưởng Kiều với vẻ kiêu hãnh:

"Chuyện của anh, để sau hẵng tính!"

"An An thích nhất là món sườn xào chua ngọt của em, em đi nấu đây."

Nói xong, cô đi thẳng vào bếp, không thèm để ý đến Tưởng Kiều nữa.

Tưởng Kiều mặt đen sì.

Anh cũng thích sườn xào chua ngọt mà.

Hóa ra lúc trước Hòa Hòa nói người trong nhà thích anh nhất, đúng là nói dối!

___

Đúng như Tưởng Kiều dự đoán, khi Tưởng An về nhà, nó vẫn không nhận Lâm Hòa là mẹ, thái độ vẫn lạnh lùng, giữ khoảng cách.

Lâm Hòa không buồn, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ lúc ở trong bếp, con trai cần thời gian để tiếp nhận.

"An An, mẹ nấu món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy!"

Lâm Hòa làm như không thấy vẻ lạnh nhạt của con, vẫn tươi cười gọi cậu ra bàn ăn.

Tưởng An đứng yên, không nhúc nhích.

"Con muốn nói chuyện riêng với mẹ."

Lâm Hòa sững người, rồi vừa tháo tạp dề vừa nói:

"Được, con vào phòng làm việc đợi mẹ, mẹ tới ngay."

Tưởng An gật đầu, rồi đi thẳng.

Từ đầu tới cuối, anh không nhìn Tưởng Kiều đang ngồi trên ghế sofa, càng không nói câu chào hỏi nào.

Tưởng Kiều cũng chẳng lấy làm lạ, như thể chuyện đó là hiển nhiên.

Trong phòng làm việc.

Hai mẹ con ngồi đối diện nhau.

"Rõ ràng là mẹ không sợ côn trùng, sao còn giả vờ sợ đến vậy?"

Tưởng An mở miệng, câu hỏi chẳng đầu chẳng đuôi.

Lâm Hòa khẽ cười:

"Lúc con năm tuổi, nhìn thấy côn trùng là hét lên, nhảy dựng cả mét. Khi đó mẹ nghĩ, sau này nếu có cô gái nào sợ côn trùng mà hét lên, chẳng lẽ con lại thi hét to với người ta sao? Con trai mẹ phải là người hùng cứu mỹ nhân chứ."

"Mẹ giả vờ sợ, con sẽ đứng ra che trước mặt mẹ, nói ‘mẹ ơi, con bảo vệ mẹ’, rồi con sẽ bắt con côn trùng đó vứt đi. Khi ấy mẹ còn bảo dì Vương tìm thêm mấy con sâu bỏ vào lối đi của mình, để con từ từ vượt qua nỗi sợ đó..."

Nghe Lâm Hòa kể lại, vẻ căng thẳng của Tưởng An dần dần tan đi.

Anh hỏi vậy là vì nhớ đến một ký ức nhỏ.

Khi bé, anh từng khóc lóc nói muốn làm cho thế giới không còn côn trùng nữa.

Mẹ khi ấy nhìn anh, nói với vẻ lo lắng:

"Thế sau này nếu con yêu ai mà người ta sợ côn trùng thì sao..."

Rõ ràng là trùng khớp.

Tưởng An hỏi rất nhiều chuyện hồi nhỏ, vì những năm qua ký ức của anh về mẹ chỉ là những mảnh vụn, thiếu đầu thiếu đuôi.

Nghe Lâm Hòa kể, nhiều điều trong ký ức ấy được nối lại, hình ảnh người mẹ càng trở lên rõ ràng, sống động hơn.

Tất nhiên, không phải chuyện gì Lâm Hòa cũng nhớ, có vài việc Tưởng An nói ra, cô lại không nhớ rõ, không thể kể thêm gì được.

"An An, con tin mẹ rồi chứ?"

Lâm Hòa vô thức đan hai tay vào nhau, trong lòng căng thẳng.

Tưởng An mím môi:

"Con... không biết."

Câu trả lời đó khiến Lâm Hòa thấy nhẹ nhõm hơn một chút, con chịu nói thật lòng mình, nghĩa là đã bước một bước về phía chấp nhận.

"Con còn cần suy nghĩ thêm, con đi trước đây."

Nói xong, Tưởng An như sợ bị giữ lại, vội vã rời khỏi phòng làm việc, lái xe ra khỏi biệt thự.

Thực ra Tưởng An đã mơ hồ tin rồi nhưng anh không biết phải đối diện thế nào.

Chẳng lẽ như hồi bé, ôm chân mẹ làm nũng?

Anh không làm được.

Mười lăm năm trôi qua, mọi thứ đều xa lạ.

Trong đầu anh rối như tơ vò, cần thời gian để lắng lại.

Lâm Hòa hiểu con, nhưng vẫn không tránh khỏi hụt hẫng.

"Không nói được gì à?"

Tưởng Kiều — người vừa gọi điện ngoài ban công xong bước lại, nhìn thấy con trai lái xe rời đi.

"Người mẹ mất tích mười lăm năm bỗng dưng xuất hiện, lại nói mình xuyên không quay về, con không thể chấp nhận ngay cũng là bình thường."

Không chỉ là vấn đề tin hay không, mà giữa hai mẹ con còn cần tìm một cách sống chung mới.

Lâm Hòa thở dài, đứa bé năm xưa của cô đã không còn là cậu nhóc sáu tuổi nữa.

Tưởng Kiều ôm lấy cô, an ủi:

"Không sao, chỉ là vấn đề thời gian thôi. Sớm muộn con cũng sẽ chấp nhận."

Anh kéo ghế để Lâm Hòa ngồi xuống, vừa quay đầu nhìn bàn ăn thì đột nhiên khựng lại.

"Sườn xào chua ngọt đâu rồi?!"

Người giúp việc đang mang món cuối ra nghe vậy liền đáp:

"Đã gói lại bỏ lên xe cho đại thiếu gia rồi ạ."

Đó là do Lâm Hòa đã dặn từ trước, linh cảm mách bảo cô rằng con sẽ không ở lại ăn, nên đã bảo đầu bếp chuẩn bị sẵn hộp mang đi.

Quả nhiên, cô thật có tầm nhìn xa.

Nghe giải thích xong, Tưởng Kiều chỉ "ồ" một tiếng, miệng thì cười, tay gắp thức ăn cho Lâm Hòa, bề ngoài bình tĩnh nhưng trong lòng thì như có một "tiểu nhân" đang gặm khăn khóc thút thít.

Sớm biết vậy, anh đã ngăn con lại rồi!

Lâm Hòa nhận ra tâm trạng của anh, khẽ cong môi cười, muốn ăn món em nấu à?

Vậy xem biểu hiện của anh sau này thế nào đã!