Chương 43: Hai chương gộp một

Hàn Tuân thông minh hơn nhiều so với những gì Khương Mục Hoa tưởng.

Cô ta cho rằng mình che giấu rất tốt nhưng thực tế Hàn Tuân đã đoán ra thân phận của cô ta gần như hoàn toàn.

Mỗi lần đầu dây bên kia gọi điện bảo cậu ta phối hợp phản ứng thế này thế kia, đều là vì "dì họ của Sơ Nhất" đã nói gì đó.

Lần gặp mặt này tuy không nhìn rõ mặt đối phương nhưng xét từ giới tính nữ và độ tuổi, thì rất khớp với người mà trước đó cậu ta nghi ngờ.

Vì vậy Hàn Tuân mới mạnh dạn đề xuất chuyện hợp tác.

Điều cậu ta muốn rất đơn giản: Trở thành con rể nhà họ Tưởng. Dù Tưởng tổng có không thích cậu ta, không cho cậu ta bất kỳ sự tiện lợi nào cũng không sao.

Chỉ cần danh phận "con rể tập đoàn Tưởng thị" là đủ rồi. Vạch xuất phát của thân phận này, là thứ cả đời này cậu ta có cố gắng đến mấy cũng không với tới được.

Dì họ là người bên ngoại của Sơ Nhất. Mẹ Sơ Nhất đã mất, ba lại có người phụ nữ khác, nên đối phương mới muốn trói chặt Sơ Nhất trong tay.

Giúp cậu ta và khống chế Sơ Nhất không hề mâu thuẫn, thậm chí còn khiến mối quan hệ càng thêm vững chắc. Hàn Tuân suy tính như vậy, cuối cùng nói thẳng ra.

Cậu ta tin rằng người dì họ kia sẽ nghĩ thông suốt. Việc cô ta có thể làm lúc này, chính là nói cho cậu ta biết tình hình nhà họ Tưởng, rồi đứng chung một chiến tuyến với cậu ta.

"Cô phải nhớ kỹ, quan hệ của chúng ta là: Tôi tốt, thì cô mới tốt."

Trong lòng Khương Mục Hoa dù uất ức đến đâu cũng buộc phải thừa nhận câu này là đúng. Trước mắt, tiếp tục dùng tiền để khống chế Hàn Tuân như trước kia, chắc chắn không ổn định bằng kiểu hợp tác này.

"Cậu muốn biết điều gì về nhà họ Tưởng, tôi có thể nói cho cậu."

Hàn Tuân cười. Khoảnh khắc này, cuối cùng cậu ta cũng trở thành người nắm quyền chủ động, kẻ có thể chơi đùa người khác trong lòng bàn tay, chứ không còn là kẻ bị sai khiến nữa.

Hắt xì! Hắt xì! Hắt xì!

Liên tiếp hắt hơi ba cái, Sơ Nhất xoa xoa mũi. Đứng trước cổng biệt thự, cô bỗng có cảm giác "gần nhà lại thấy sợ".

"Còn chưa vào à?"

Lâm Hòa ngáp một cái. Vốn định ngủ thêm một giấc nhưng nghe nói con gái đã đến cổng nhà, cô liền ngồi đợi ở phòng khách. Kết quả nửa tiếng trôi qua mà người vẫn chưa vào.

"Chưa ạ, đại tiểu thư đang dựa tường ngồi."

Quản gia nhớ lại hình ảnh trên camera. Đại tiểu thư giơ tay lên rồi lại hạ xuống, do dự không quyết, trong mắt thoáng qua ý cười. Từ nhỏ đến lớn, đại tiểu thư làm gì cũng xông xáo quyết đoán, đây là lần đầu tiên bị khựng lại như vậy.

Lâm Hòa nghe xong cũng bật cười, đứng dậy đi ra cổng biệt thự.

Sơ Nhất vẫn ngồi nguyên chỗ cũ, đang ngẩn người.

Không hẳn là đang nghĩ gì, chỉ là đầu óc thả trôi, vậy mà thời gian cứ thế trôi qua.

Cũng vào lúc này, cô mới phát hiện ra khi sống chung với nhà họ Hàn, trong lòng mình hóa ra luôn nặng nề. Cho dù có Hàn Tuân bên cạnh cũng vậy.

Đến cửa nhà mình, cảm giác nhẹ nhõm ấy có sự so sánh rõ ràng, cô mới hiểu mấy ngày qua thực ra mình chẳng hề vui vẻ.

Trước khi trở về lần này, Sơ Nhất đã nghĩ sẽ nói chuyện đàng hoàng với ba về Hàn Tuân, hy vọng ba có thể công nhận cậu ta.

Nhưng ngay trước lúc giơ tay bấm chuông cửa, lại có một giọng nói vang lên trong lòng: Hàn Tuân thật sự là người cô đã chọn sao?

Sơ Nhất do dự.

"Phong cảnh ngoài cửa đẹp lắm à?"

Giọng nói ung dung tùy ý mang theo chút trêu chọc, còn có cả sự mát mẻ kiểu đứng ngoài cuộc.

Sơ Nhất bật dậy, biết mình nói không lại Lâm Hòa, dứt khoát quay sang hỏi quản gia phía sau:

"Ba con có ở nhà không?"

"Thế nào, ba không ở nhà là không dám vào à?"

Nói xong Lâm Hòa quay người đi trước. Sơ Nhất bước theo sau với những bước nặng nề. Đây là nhà cô! Có gì mà cô không dám vào chứ!

Thái độ của Lâm Hòa thực ra khiến Sơ Nhất thở phào nhẹ nhõm. Nếu đối phương nhắc lại những lời tàn nhẫn cô nói khi bỏ nhà đi, thì ở cái tuổi sĩ diện này, Sơ Nhất chắc chắn sẽ xấu hổ đến mức không dám bước chân vào nhà.

Trong phòng khách.

Nhìn những món bánh ngọt đầu bếp bưng ra đặt trên bàn trà đều là món mình thích, Sơ Nhất lại nhớ tới chiếc bánh nhỏ mà mẹ Hàn mua từ chợ về.

Nói là Hàn Tuân từ nhỏ đã thích ăn. Cô còn chưa kịp nếm thử, thì cha Hàn đã đưa tay bóp từng cái một, rồi chọn cái mềm nhất để ăn.

Đừng nói là món Hàn Tuân thích, cho dù là thiên hoàng lão tử thích, cô cũng chẳng còn chút khẩu vị nào.

"Là cô bảo quản gia nói mấy lời đó. Người như mẹ Hàn, con càng nhẫn nhịn chăm sóc bà ta, bà ta chỉ càng nghĩ con dễ bắt nạt, rồi được đà lấn tới."

Nếu là trước kia nghe những lời này, Sơ Nhất sẽ cho rằng đối phương có ý đồ xấu. Nhưng sau khi tiếp xúc sâu với mẹ Hàn, cô hiểu rằng Lâm Hòa nói không sai.

Thấy Sơ Nhất không phản bác, Lâm Hòa biết con gái mình không phải đứa hồ đồ, những điều này trong lòng cô bé đều đã cảm nhận được.

"Bốn chữ ‘môn đăng hộ đối’ bây giờ nhắc tới, trên mạng phần lớn cho rằng đó là định kiến nhưng nó cũng có đạo lý nhất định. Con và Hàn Tuân lớn lên trong môi trường khác nhau, cách nhìn nhận và tiếp nhận sự việc cũng khác. Nếu thật sự ở bên nhau, có thể sẽ yêu nhau đến già nhưng khả năng lớn hơn là sau khi mài hợp đến một mức độ nào đó, phát hiện không hợp, rồi nhìn nhau chỉ thấy chán ghét..."

Những lời này Lâm Hòa thật ra đã muốn nói với Sơ Nhất từ lâu nhưng nếu con gái không tự mình trải qua, cô bé chắc chắn sẽ không nghe, cho dù nghe cũng không để tâm.

Nếu nhà họ Hàn có gia phong đàng hoàng, Hàn Tuân là người có nhân phẩm chính trực, cô cũng sẽ không lấy "môn đăng hộ đối" ra để dạy dỗ Sơ Nhất.

Năm đó Lâm Hòa và Tưởng Kiều từng bàn về chuyện này: Người con gái tương lai gả cho, không nhất thiết phải có địa vị và tài phú ngang với nhà họ Tưởng, chỉ cần phẩm hạnh tốt, có chí tiến thủ, thật lòng yêu Sơ Nhất là đủ.

Kết quả lại xuất hiện một Hàn Tuân: Bản thân thì chẳng ra sao, gia đình lại toàn là vấn đề.

Lâm Hòa tuyệt đối không muốn một đứa con rể như vậy! Lúc này đừng nói gì đến tự do tình cảm, có những chuyện, với tư cách cha mẹ, nhất định phải ngăn cản.

"Sơ Nhất, con có dám đánh cược với cô không?"

Lâm Hòa hỏi.

Sơ Nhất ngẩng đầu. Đánh cược?

___

Tối nay Tưởng Kiều lại tăng ca. Ký xong văn bản cuối cùng, anh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống cảnh đêm của cả thành phố.

Trong điện thoại còn có tin nhắn chất vấn của Nodi, hỏi vì sao những năm qua anh giấu cô Lâm, lên án hành vi giam cầm này nọ, nói rất nhiều.

Nodi tin lời giải thích rằng Lâm Hòa những năm qua đi dưỡng bệnh nhưng chỉ tin một nửa. Dưỡng bệnh kiểu gì mà lại giống như biến mất khỏi thế giới vậy?

Nghĩ đi nghĩ lại, Nodi cảm thấy đây là do Tưởng Kiều làm.

Anh ta giam giữ người ta!

[Trước mặt cô Lâm thì giả làm người tốt, thực chất cậu hèn hạ vô cùng! Vì du͙© vọиɠ cá nhân mà khiến cô Lâm mất tự do...]

Tưởng Kiều không để ý, đối phương liền nhắn liên tục.

Vì sao Nodi lại đoán như vậy? Bởi vì anh từng chứng kiến mặt tối của Tưởng Kiều.

Năm đó Lâm Hòa sang nước ngoài du lịch, thu hút ánh nhìn của rất nhiều người đàn ông, trong đó có cả một tên đầu mục nhỏ của xã hội đen. Đây cũng xem như lần đầu Nodi quen biết Lâm Hòa.

Khi ấy Nodi gặp cú sốc, ngày nào cũng say khướt nhưng lòng chính nghĩa vẫn còn. Anh vô tình nghe được tên đầu mục đó bàn với thuộc hạ, định đêm xông vào khách sạn bắt Lâm Hòa đi.

Anh liền đi báo tin.

Rồng mạnh không đè được rắn địa phương, lúc đó Tưởng Kiều vẫn chưa chính thức tiếp quản công ty, phản ứng đầu tiên của Lâm Hòa là nhanh chóng rời khỏi nơi thị phi.

Nhìn hai người rời đi, Nodi thở phào nhẹ nhõm. Ai ngờ nửa đêm sau Tưởng Kiều quay lại, bảo anh dẫn đường tới chỗ ở của tên đầu mục kia.

Hôm đó Nodi đứng gác ngoài sân, Tưởng Kiều lẻn vào trong. Một tiếng sau mới ra, lúc chia tay còn đưa cho anh một xấp tiền mặt coi như tiền công.

Lúc ấy anh không biết gì cả. Ba ngày sau thì phát hiện đám đầu mục kia đã đổi người, hỏi thăm mới biết tên trước đó nhập viện, rất thảm, nửa năm cũng chưa chắc ra được.

Từ đó Nodi biết, Tưởng Kiều hoàn toàn không "thuần khiết" như vẻ ngoài!

Tên này tay rất đen, tim cũng đen!

Quan sát Tưởng Kiều, Nodi thậm chí từng nghi ngờ: Người này có phải có khuynh hướng phản xã hội không? Thật sự quá hai mặt.

Trước mặt Lâm Hòa thì ngoan ngoãn, ở chỗ khác lại âm trầm đáng sợ!

Mà người có nhân cách phản xã hội thường rất giỏi giả vờ!

Cho nên Nodi cho rằng Tưởng Kiều hoàn toàn có thể làm ra chuyện này. Anh đã mắng rồi, không sợ bị trả thù. Cô Lâm là ân nhân của anh, không thể đến cả một câu công đạo cũng không dám nói!

Tất nhiên, đây cũng là sự thăm dò. Khi phát hiện đối phương chẳng hề tức giận, Nodi bắt đầu tự kiểm điểm, có phải mình quá đa nghi không?

Dù sao trạng thái của cô Lâm tốt đến mức không giống người bị giam cầm.

Rất tốt, điểm này có thể loại trừ!

Chiếc điện thoại thỉnh thoảng rung cuối cùng cũng yên tĩnh.

Bên cửa sổ, Tưởng Kiều thần sắc u sầu. Gần đây sự chú ý của Hòa Hòa đều dồn hết cho con cái, đã lạnh nhạt với anh mấy ngày rồi.

Ngoài mấy ngày đầu mới trở về còn dính lấy anh ôm ấp, giờ Hòa Hòa càng lúc càng lạnh nhạt. Nếu không nhờ anh tự cố gắng, giờ này chắc vẫn bị đuổi ra thư phòng ngủ!

Ngẩng đầu 45 độ nhìn lên bầu trời, Tưởng tổng có chút buồn bã.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên. Tưởng Kiều mặt lạnh như băng, giọng trầm thấp:

"Vào đi."

Cửa mở ra, qua một phút vẫn không ai báo cáo công việc. Tưởng Kiều nhíu mày quay người, đang định lạnh giọng quở trách thì nhìn rõ người trước mặt, nụ cười mừng rỡ lập tức lan ra.

"Hòa Hòa!"

Tưởng Kiều không ngờ Lâm Hòa lại đột ngột xuất hiện trong văn phòng mình.

"Em đến đưa bữa khuya cho anh, tiện thể đón ông xã thân yêu tan làm~"

Lâm Hòa giơ hộp cơm trong tay, mắt sáng long lanh, cười cong cong như trăng lưỡi liềm.

"Em tự tay làm sườn non đó~"

Ngay lập tức, mọi cảm xúc thất lạc đều bị ném ra sau đầu. Tưởng Kiều cười đến mức miệng sắp nứt ra.

"Anh vừa làm xong việc."

Tưởng Kiều bước lên ôm người vào lòng. Tâm trạng vui đến mức khi ôm còn vô thức lắc lư qua lại.

"Á, em còn định lúc anh làm việc sẽ bóp vai cho anh, mở chế độ hiền thê nữa cơ." Lâm Hòa chớp chớp mắt trêu đùa.

"Cơm em mang rồi, mình ăn xong rồi về nhé."

Nắm tay Tưởng Kiều ngồi xuống sofa, Lâm Hòa mở hộp cơm. Ngoài sườn xào chua ngọt còn có một món rau xào, dinh dưỡng cân đối.

Làm món này là vì Lâm Hòa thấy vòng bạn bè của Tưởng An đăng ảnh con đường tối đen, kèm chú thích: Đói quá.

Sau khi nhận lại mẹ, vòng bạn bè mấy năm không đổi của Tưởng An thỉnh thoảng cũng cập nhật trạng thái.

Lâm Hòa biết gần đây Tưởng An bận hoạt động ở trường, nên quyết định xuống bếp làm món sườn con trai thích nhất, nhờ tài xế mang qua.

Lần này cô làm rất nhiều: Một phần cho Tưởng An, một phần cho bên Sơ Nhất, cuối cùng xách phần này tới tòa nhà Tưởng thị.

Tưởng Kiều đang dỗi, Lâm Hòa cảm nhận được.

Thật ra cũng không hẳn là dỗi, chỉ là tự mình giận dỗi, lại không biết thể hiện, nhiều nhất chỉ là cúi đầu cọ cọ vào vai cô, ôm chặt không buông.

Là người vợ thấu hiểu, Lâm Hòa quá rõ tính khí nhỏ này của Tưởng Kiều, biết mấy ngày nay quả thực mình không quan tâm anh đủ, liền quyết định bù đắp một chút.

Dĩ nhiên, phần sườn "tiện tay" này, cô tuyệt đối sẽ không nói ra.

"Biết anh thích ăn mềm mềm, em hầm lâu hơn đó."

Nói xong, Lâm Hòa còn tự gật đầu tẩy não bản thân: đúng vậy, cái này là dành cho Kiều Kiều!

Tưởng Kiều quả nhiên vui vẻ vô cùng, ăn mỗi miếng như đang ăn món ngon nhất trần đời.

"Hôm nay Sơ Nhất về rồi, vốn định nói với con bé chuyện Khương Mục Hoa nhưng nghĩ lại chứng cứ vẫn chưa đủ, mà con bé với Hàn Tuân cũng chưa hoàn toàn dứt ra, nên em..."

Lâm Hòa nói chuyện con gái, Tưởng Kiều ăn cơm nhà. Nói tới đâu, hai người lại ăn ý nhìn nhau cười, văn phòng tổng tài vốn lạnh lẽo, lần đầu tiên có hơi ấm.

"Hòa Hòa, em làm gì anh cũng ủng hộ. Chuyện của con cái em quyết, anh không có ý kiến."

Ăn xong miếng sườn cuối cùng, bát rau bên kia cũng sạch sẽ. Tưởng Kiều xoa xoa bụng, ấm áp.

"Kiều Kiều, anh thật tốt."

Lâm Hòa làm nũng, hai tay vòng qua eo anh, hôn nhẹ lên má.

"Hòa Hòa, anh tốt hay Nodi tốt?"

Hả? Lâm Hòa không hiểu sao Tưởng Kiều đột nhiên nhắc tới Nodi nhưng vẫn trả lời:

"Hai người không cùng đẳng cấp đâu, bảo bối, không có gì để so sánh hết~"

Đối với lời ngon tiếng ngọt, từ ngày hai người yêu nhau, Lâm Hòa đã nắm chắc trong tay.

Tưởng Kiều muốn nghiêm mặt lại nhưng khóe môi không giấu nổi ý cười. Anh cầm điện thoại trên bàn trà đưa cho Lâm Hòa:

"Em xem đi."

Vì sao luôn nhận tin nhắn của Nodi mà không chặn? Đương nhiên là để mách đó!

Lâm Hòa cũng không ngờ Nodi lại có sức tưởng tượng lớn đến vậy. Tính cách của cô trông giống người bị giam cầm lắm sao? Cô thà ngọc nát còn hơn ngói lành đó!

Nhìn vẻ mặt "em phải làm chủ cho anh" của Tưởng Kiều, Lâm Hòa nghĩ: Đã dỗ đàn ông mình đến mức này rồi, giờ mà hụt hơi thì coi như tối nay đến uổng công.

Cô cầm điện thoại mình, gửi cho Nodi một đoạn voice.

[Nodi, anh đừng hiểu lầm Kiều Kiều. Anh ấy là người rất tốt, bọn tôi rất yêu nhau, anh ấy sẽ không làm chuyện tổn hại tôi đâu...]

Lâm Hòa không giải thích chi tiết việc mình biến mất hoàn toàn những năm qua, vì không chịu nổi đào sâu. Cô tập trung nhấn mạnh tình cảm giữa hai người và sự tin tưởng dành cho Tưởng Kiều.

Ở bên kia đại dương, Nodi nghe xong mà tê rần cả người. Tưởng Kiều đúng là tên tiểu nhân gian xảo! Chuyện giữa đàn ông với nhau, vậy mà anh ta lại đi mách!

Tưởng Kiều đứng bên cười vô cùng đắc ý. Đây mới là cách phản kích hiệu quả nhất với tình địch. Nói nhiều làm gì, tự có Hòa Hòa đứng ra nói giúp!

Mười lăm năm trước Nodi thua Tưởng Kiều, mười lăm năm sau vẫn vậy.

Đêm đó, những người họ Tưởng đều có tâm trạng rất tốt.

Tưởng Kiều được bênh vực thì vui vẻ, Tưởng An nhận được tình yêu của mẹ thì cười tít mắt, bao gồm cả Sơ Nhất cô cũng ăn rất ngon.

Cô về Tưởng gia nhưng không ở lại ăn cơm, nói xong chuyện liền đi, trong lòng có việc nên chẳng có khẩu vị.

Rời khỏi nhà họ Tưởng, Sơ Nhất lang thang bên ngoài đến trời tối mới quay về phía nhà họ Hàn.

Hàn Tuân tạm thời nhận được điện thoại, buổi chiều đi công ty, tối nay phải tăng ca xuyên đêm.

Về đến phòng mình, Sơ Nhất nằm trên giường, nghe bụng réo ọt ọt, lúc này mới nhớ ra mình cả ngày chưa ăn gì.

Cô cầm điện thoại định đặt đồ ăn, rõ ràng đang đói nhưng nhìn đủ loại hình ảnh mỹ thực trên app, lại chẳng muốn ăn gì.

Đúng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Bên bàn nhỏ, Sơ Nhất nhìn hộp cơm sườn trước mặt mà hơi ngẩn ra. Quản gia không nói gì nhiều, chỉ nói là phu nhân dặn mang tới.

Không hiểu sao, trực giác mách bảo cô đây là do người phụ nữ kia làm. Đầu bếp trong nhà chưa bao giờ khứa hoa dao lên sườn.

Lẽ ra cô nên ném hộp cơm vào thùng rác. Ai thèm ăn đồ người phụ nữ đó làm chứ?

Nhưng như bị ma xui quỷ khiến, Sơ Nhất gắp một miếng cho vào miệng.

Chiếc dạ dày đói khát lập tức dễ chịu hơn rất nhiều.

Đến khi hoàn hồn lại, sườn đã hết sạch. Một hộp đầy, cô ăn không sót miếng nào...

Sơ Nhất vội vàng ném hộp cơm vào thùng rác, buộc chặt túi rác, như thể sườn chưa từng xuất hiện, mình chưa từng ăn vậy.

Nghĩ thì nghĩ thế nhưng khuôn mặt hồng hào ấy, lại hoàn toàn khác với dáng vẻ uể oải ban nãy.

Sơ Nhất bỗng nhớ tới vụ cá cược kia.