Chương 38: Não yêu đương là di truyền theo gốc rễ

Trong một ngày không cầm đến điện thoại này, đã xảy ra một chuyện lớn.

Sơ Nhất yêu rồi.

Nhìn lại quá trình mà vệ sĩ gửi tới, chỉ có thể dùng bốn chữ "cẩu huyết sáo mòn" để hình dung.

Trước hết, mẹ Hàn không phải người tốt, điểm này không cần bàn cãi.

Hoàn cảnh của bà ta bi thảm là thật, đáng đời cũng là thật. Bị chồng cờ bạc bạo hành nửa đời người, tay chân lành lặn nhưng không chọn rời đi, ngược lại vẫn tiếp tục sống bên cạnh ông ta.

Cho đến hiện tại, mẹ Hàn vẫn không thấy mình có vấn đề gì. Thậm chí khi nói chuyện với người cùng phòng bệnh, bà ta còn mang theo chút đắc ý:

"Biết làm sao được, trong nhà không thể thiếu tôi."

"Nhà" ở đây chính là gia đình của bà ta với tên chồng nghiện cờ bạc kia.

Cho dù người chồng ấy mỗi năm có nửa năm không về nhà, mà mỗi lần về là xin tiền rồi động tay động chân, mẹ Hàn vẫn cho rằng mình không thể ly hôn. Phụ nữ không có đàn ông sẽ bị người ta cười chê.

Người có tư tưởng như vậy không chỉ hại bản thân chưa đủ, mà còn rất giỏi hại người khác, đáng sợ như quỷ kéo chân.

Bây giờ cách bà ta đối xử với Sơ Nhất, chính là mấy thủ đoạn hành hạ con dâu không biết học từ đâu ra.

Bắt Sơ Nhất làm nhiều việc hơn, làm quen rồi thì tốt, quen hầu hạ người khác thì sau này mới chăm sóc con trai bà ta tốt hơn.

Mẹ Hàn ngoài mặt tâng bốc, trong tối chèn ép. Bà mẹ chồng nào từng làm con dâu đều hiểu rõ dụng ý bên trong.

Khi Sơ Nhất đi lấy cơm không có mặt trong phòng bệnh, mẹ Hàn liền khoe khoang với người khác rằng Sơ Nhất thích con trai bà ta. Một tiểu thư như vậy chủ động hầu hạ, không danh không phận đến chăm bệnh, là do con trai bà ta có sức hấp dẫn lớn...

Bộ mặt ấy thật sự rất khó coi.

Người để mẹ Hàn khoe khoang, chính là một người phụ nữ khoảng bốn mươi lăm, bốn mươi sáu tuổi ở cùng phòng bệnh.

Người này là một trong những vệ sĩ mặc thường phục được nhà họ Tưởng bố trí trong bóng tối.

Là nữ huấn luyện viên của công ty an ninh, khả năng nhập vai và ẩn mình của cô ta cực kỳ hoàn hảo. Sau khi giả dạng hoàn cảnh tương tự để bắt chuyện với mẹ Hàn, bà ta liền coi cô là người cùng phe.

Đối với người ngoài thì làm bộ làm tịch, còn với "người đồng cảnh ngộ" là nữ giáo quan kia, mẹ Hàn lại lộ ra vài phần bộ mặt thật.

Theo đà này, bà già vừa ngu vừa ác như mẹ Hàn, trước mặt Sơ Nhất cũng không giả được bao lâu.

Thế nhưng đúng vào thời điểm then chốt Sơ Nhất chuẩn bị lật mặt thì Hàn Tuân trở về.

Cậu ta trông vô cùng mệt mỏi, tăng ca ngày đêm khiến cả người tiều tụy. Về đến bệnh viện chẳng nói câu nào, trước tiên là ngủ li bì trên giường cho người nhà nửa ngày.

Sau đó, Hàn Tuân tỏ tình với Sơ Nhất.

Cảm ơn những ngày qua cô đã chăm sóc mẹ cậu ta, nói về áp lực bao năm nay của mình, nói rằng Sơ Nhất khiến cậu ta cảm nhận được sự ấm áp...

Nam thần lạnh lùng mà bạn thầm yêu đã lâu, bỗng một ngày yếu đuối trước mặt bạn, nói bạn là ánh sáng của cậu ta, là sự cứu rỗi của cậu ta, nói cậu ta rất cần bạn.

Lúc này, bạn sẽ làm gì?

Không biết người khác thế nào, nhưng Sơ Nhất thì ngã đầu cắm xuống luôn.

Tuy cô cảm thấy mẹ Hàn là người có vấn đề nhưng con người là cá thể độc lập. Hàn Tuân là Hàn Tuân, mẹ cậu ta là mẹ cậu ta.

Sau này người cô sống cùng cả đời là Hàn Tuân, chứ không phải mẹ cậu ta. Đó là suy nghĩ sau này của Sơ Nhất. Còn vào khoảnh khắc Hàn Tuân tỏ tình, cô căn bản chẳng nghĩ nhiều như vậy.

Trong đầu chỉ có ba chữ:

Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!

Hai người chính thức xác định quan hệ yêu đương.

Xem xong tin nhắn, Lâm Hòa không nhịn được day day thái dương.

Hàn Tuân trăm phần trăm có vấn đề. Cậu ta đang lợi dụng Sơ Nhất. Từ khoảnh khắc biết Sơ Nhất thích mình, sự lợi dụng ấy đã bắt đầu rồi.

Lâm Hòa tiện tay ném điện thoại lên sofa, thấy Tưởng Kiều từ trên lầu đi xuống, cô bực bội liếc anh một cái.

Não yêu đương là di truyền theo gốc rễ!

Sau khi Sơ Nhất và Hàn Tuân ở bên nhau, con bé ngốc đó chắc chắn sẽ nghĩ cách trả nợ cờ bạc.

Giữa con gái và Hàn Tuân, nhất định phải là hai đứa tự phát sinh mâu thuẫn rồi chia tay, không thể để gia đình hay nguyên nhân bên ngoài can thiệp chia rẽ. Nếu không, đó sẽ trở thành một nút thắt trong lòng!

"Anh tra được Hàn Tuân có vấn đề gì chưa?"

Lâm Hòa kể lại tình hình bên Sơ Nhất cho Tưởng Kiều nghe.

"Thằng nhóc đó mấy ngày nay đều đi làm, không có gì bất thường. Nhưng có một điểm rất khả nghi."

Năm đó thành tích thi cấp ba của Hàn Tuân rất xuất sắc, nhiều trường trung học danh tiếng đều gửi lời mời. Vốn dĩ cậu ta định vào Nhất Trung, mọi thứ đã bàn xong rồi nhưng ngay trước ngày nhập học lại đột ngột đổi ý, cuối cùng vào trường Đế An, trở thành bạn học với Sơ Nhất.

Thần sắc Lâm Hòa trầm xuống:

"Ý anh là, từ lúc Hàn Tuân xuất hiện bên cạnh Sơ Nhất, đã là một âm mưu rồi sao?"

Tưởng Kiều không có chứng cứ nhưng trực giác mách bảo anh là như vậy.

Thái độ của Hàn Tuân đối với Sơ Nhất quá chu đáo. Luôn giữ khoảng cách mập mờ, kéo căng từng chút một, mỗi lần đều giống như đã được tính toán kỹ lưỡng. Ngay cả những lần "tình cờ" gặp nhau của hai người cũng đầy dấu vết sắp đặt.

Một hai lần là trùng hợp, trùng hợp nhiều lần thì là cố ý.

Cho dù không có chuyện Sơ Nhất và Hàn Tuân yêu nhau, Tưởng Kiều cũng định nói với Lâm Hòa là chưa cần vội đón con về, cứ quan sát thêm đã.

Dù sao xung quanh đã bố trí xong hết rồi, nếu tình hình mất kiểm soát thì có thể trực tiếp đưa con gái về.

Lâm Hòa nghĩ thấy cũng đúng. Sự tồn tại của Hàn Tuân giống như một quả bom hẹn giờ, không giải quyết thì mãi là mối họa ngầm.

Bên này Lâm Hòa không vội, thì bên Sơ Nhất lại bắt đầu sốt ruột.

Hàn Tuân lại bị đánh!

Đám người đó nhân lúc không có camera đã đánh cậu ta một trận, đe dọa phải trả tiền sớm, nếu không lần sau sẽ không đơn giản như vậy nữa.

Sơ Nhất đau lòng đến chết nhưng lại bất lực vì cô không có tiền!

Cô từng vay tiền chỗ chị Mẫn, tự cho là rất kín đáo, vậy mà vẫn bị ba phát hiện ngay. Nếu vay người khác, chắc chắn cũng không thoát khỏi mắt ba.

Đến lúc đó tiền không vay được, mà mặt mũi lẫn danh dự đều mất sạch.

Cuối cùng Sơ Nhất quyết định lén bán mấy chiếc túi hàng hiệu của mình. Bán vài cái là đủ một triệu rồi. Dù sao cũng đã cãi nhau đến mức này, cô cứ bán!

Vấn đề mấu chốt là túi đều ở nhà. Cô đã bỏ nhà đi rồi mà quay về thì quá mất mặt!

Sơ Nhất liền nghĩ đến việc liên lạc với Thập Ngũ, nhờ Thập Ngũ hỏi xem mấy chị trong nhà đang ở đâu, giúp cô tìm cho một cái cớ để về nhà.

Kết quả điện thoại Thập Ngũ không gọi được. Hỏi ra mới biết vốn tuần này có thể về nhà nhưng vì đợt huấn luyện tập trung ở thành phố bên cạnh kéo dài nên chưa về được, còn phải chờ thêm một thời gian.

Ngay cả cuộc gọi này cũng là giáo viên chuyển lời, chứ không phải Thập Ngũ trực tiếp nghe máy.

Trở lại phòng bệnh, Sơ Nhất ủ rũ cúi đầu. Không liên lạc được với em trai chỉ là một phần, trong lòng trống rỗng nhiều hơn, vì cô đã rời nhà nhiều ngày như vậy mà gia đình vẫn không có ý nhượng bộ.

Cô ngày nào cũng nhìn điện thoại, ba không gọi lấy một cuộc, ngay cả quản gia cũng không đến hỏi han!

Mấy vệ sĩ đáng ghét kia đều đã đi rồi. Cô vốn không muốn bị theo sát nhưng khi người ta thật sự rời đi, trong lòng cô lại khó tả, đủ mọi cảm xúc lẫn lộn.

"Sơ Nhất, mâu thuẫn giữa em và gia đình là gì vậy? Anh nghĩ hay là em về xem thử đi, kẻo họ lo lắng?"

Hàn Tuân quan tâm hỏi han. Tính cách lạnh nhạt của cậu ta sau khi tỏ tình thì giọng nói băng lạnh cũng trở lên dịu dàng hơn nhiều.

Chưa quen với sự thay đổi này, Sơ Nhất đầu tiên là đỏ mặt, đến khi hiểu ra ý trong lời Hàn Tuân, cô mím môi lắc đầu, không nói gì.

Trong mắt Hàn Tuân lóe lên tia bực bội. Hai ngày nay, hễ cậu ta nhắc đến chuyện gia đình Sơ Nhất là cô lại im lặng.

Cậu ta hạ giọng nói tiếp:

"Sơ Nhất, có hiểu lầm gì mà không thể nói rõ chứ? Hay để anh giúp em đi giải thích?"

Sơ Nhất có chút dao động. Ba không thích Hàn Tuân, là vì chưa biết cậu ta tốt thế nào. Nếu ba gặp Hàn Tuân rồi, có lẽ sẽ thay đổi suy nghĩ!

"Anh... anh muốn theo em về nhà sao?" Sơ Nhất cúi đầu, rụt rè hỏi, đầy vẻ thẹn thùng kiểu ra mắt phụ huynh.

"Được thôi."

"Anh hy vọng Sơ Nhất có thể sớm giải tỏa hiểu lầm với gia đình."

Trong mắt Hàn Tuân lóe lên tia sáng sắc bén.

Cuối cùng, cậu ta cũng có thể biết rõ ràng gia cảnh của Sơ Nhất rốt cuộc là như thế nào rồi!