Chương 1

Xoẹt!

Tiếng quần áo bị xé rách.

Vân Tử Dữu mơ mơ màng màng tỉnh lại, thấy bên cạnh mình có mấy tên thanh niên bất lương, bẩn thỉu vây quanh, cô theo bản năng hét lên: “Các người đang làm gì đó, mau thả bà ra!”

Nhưng hoàn toàn không có tác dụng!

Tên thiếu niên dâʍ đãиɠ ở bên cạnh cười nhạo: “Giả vờ thanh cao cái gì, ngoan ngoãn cho chúng tao, nếu không thì bọn tao gϊếŧ mày luôn đấy.”

Bị gã dọa mấy câu, Vân Tử Dữu mới phát hiện không đúng, nơi này rất lạ, sao cô lại ở đây.

Điều khiến cô cảm thấy kinh hoàng hơn nữa là bên cạnh còn có mấy cô gái khác cũng đang chịu đựng tình cảnh giống vậy.

Các cô khóc lóc cầu xin tha thứ khiến mấy thiếu niên mất kiên nhẫn quát: “Tất cả im mồm cho tao, không muốn chết thì đừng có dẫn tang thi tới.”

Tang thi? Sao lại có tang thi?

Vân Tử Dữu không kịp nghĩ nhiều về chuyện hoang đường này bởi vì quần áo trên người cô đã bị xé đến mức chỉ còn lại một chiếc áo ba lỗ, cô không thể chịu nổi nữa: “Mau dừng tay.”

Có một tên cười lạnh: “Trước kia lúc nói chuyện với tao thì ngay cả chạm vào tay cũng không cho, giờ thì tao phải làm bẩn mày trước đã.”

Hận thù gì vậy chứ!

Ngay lúc cô tuyệt vọng giãy giụa, bỗng có một cô gái lao tới, cầm con dao đâm vào hông một người, máu tươi lập tức phun ra.

Toàn thân run rẩy, cô ấy nhìn bọn chúng: “Thả cô ấy ra, nếu không… Tao… Tao sẽ gϊếŧ gã.”

Cô gái cầm dao trong tay, bọn con trai theo bản năng lùi ra vài bước, tạm thời tha cho Vân Tử Dữu.

Vân Tử Dữu cảm động đến muốn khóc, không ngờ còn có người chịu ra tay cứu cô, hơn nữa lại là một cô gái đeo kính.

Một tên con trai đang định giành lấy con dao trong tay cô ấy thì bên ngoài cửa bỗng truyền đến từng tiếng gào rú của tang thi.

“Đáng chết, mùi máu đã dẫn tang thi tới rồi, đều tại con đàn bà này gây họa, mau ném chúng nó ra ngoài cho tao.”

Một tên thiếu niên nhát chết chửi rủa, cũng chính là kẻ đã bày ra chủ ý ép các cô gái thuận theo.

Mọi người đã bị kẹt trong nhà ăn của trường cả tuần nay, lương thực cơ bản đã hết, nghĩ rằng trước khi chết thì vui vẻ một phen.

Ai ngờ lại xảy ra biến cố!

Vân Tử Dữu nhìn ra ngoài cửa sổ thấy những con quái vật mặt mũi biến dạng thì sợ đến mức không dám thở mạnh.

Cô rốt cuộc đã tới thế giới quỷ quái nào đây.

Trong đầu lóe lên vô số ký ức không thuộc về mình, nguyên chủ có lẽ đã bị hành vi thô bạo của đám con trai làm cho mất mạng.

Nếu không thì cô đã không có cơ hội xuất hiện ở đây.

Đám con trai biết chuyện nghiêm trọng, lập tức kéo Vân Tử Dữu dậy: “Đừng trách bọn tao, trách thì trách con bạn cùng phòng tốt bụng của mày phá chuyện của chúng tao.”

“Chỉ tiếc cho khuôn mặt xinh đẹp này.”

Một tên nhìn chằm chằm gương mặt xinh xắn của cô bằng ánh mắt da^ʍ tà, thật sự không nỡ ném cô ra ngoài cho tang thi ăn nhưng nếu không làm thế thì sao xứng với người anh em bị đâm được.