Chương 120: Không tên

Chớp mắt đã một tháng rưỡi trôi qua, dưới sự nỗ lực của mọi người, tường thành căn cứ Sinh Tồn rốt cuộc cũng xây xong. Diện tích căn cứ mở rộng gấp 2-30 lần, tường vây cao lớn vững chắc rất có cảm giác an toàn, cổng sắt đen nhánh tăng thêm vài phần dày nặng. Từ lúc bắt đầu xây dựng căn cứ đến bây giờ chỉ mới nửa năm, ban đầu từ vài trăm người bây giờ đã hơn trăm ngàn người.

Khu nhà ban đầu được xây cho người cư trú sau đó cải tạo thành ký túc xá cho binh lính, tối đa chỉ ở được 60.000 người là tối đa. Người đến sau chỉ có thể dựng lều ở tạm, đương nhiên, căn cứ cũng ngầm đồng ý người dân cho thuê lại phòng ở với giá cao, chỉ cần những người này đến nơi chỗ quản lý đăng ký chuyển nhượng, cũng trả chi phí nhất định.

Những người đồng ý thuê nhà giá cao đều có thực lực kinh tế nhất định, sẽ không tiếc chút tiền đó. Vì chính sách đãi ngộ của căn cứ rất tốt, nhiều người tình nguyện đi làm thợ săn tang thi, những người ở lại căn cứ làm xây dựng lại ít, cho nên những người đồng ý chuyển nhượng nhà cũng không nhiều lắm.

Tốc độ gia tăng dân số của căn cứ bùng nổ, Tiết Thần ra lệnh, chọn mười hai ngàn người độ tuổi thành niên và hai ngàn người vị thành niên, tạo thành một đội hộ vệ căn cứ gồm 14 ngàn người.

Ngày thường, đội hộ vệ chỉ cần thay phiên trực nhật, công việc chủ yếu là duy trì trị an và trật tự trong căn cứ, đề phòng những sự kiện phát sinh đột ngột.

Nếu có chiến tranh, đội hộ vệ phối hợp với người của Vuốt Đen tiến hành chiến đấu, hỗ trợ tiêu diệt tang thi.

Độ hộ vệ cứ ba tháng sẽ tổng kết khen thưởng một lần, 100 người ưu tú nhất sẽ có tư cách gia nhập Vuốt Đen, chỉ cần có thể vượt qua khảo sát là có thể trở thành thành viên chính thức. Ngoài ra, người lập được công lớn có tư cách trực tiếp vào đoàn.

Từ mấy tháng trước, sau khi Vuốt Đen tuyển đủ 10 ngàn người thì không tuyển thêm nữa, quy định về đội hộ vệ vừa ban bố, điểm thông báo tuyển dụng suýt chút bị đạp sụp đất.

Tốn nửa tháng để tuyển dụng đủ thành viên cho đội hộ vệ. Người trưởng thành thì chia tổ làm 6 tổ ngẫu nhiên, trẻ vị thành niên chung 1 tổ.

Ban đầu, có người lén lút không đồng ý với cách chia tổ như vậy, họ cảm thấy mấy đứa nhóc chưa đủ lông đủ cánh thì làm được trò trống gì? Nhưng luật hoa quả không chừa một ai, quả táo đã vả ngay vào mặt họ, ai mà ngờ được Lục Khiêm cố ý chọn từ trường học hơn một nửa các đứa trẻ đều là dị năng giả, còn là cái đám bị trường học dạy dỗ hung tàn cực kỳ.

Có mười mấy tên đầu trâu mặt ngựa cố tình đến gây sự, bị ‘đám trẻ con chưa đủ lông đủ cánh’ đánh xém chút má nhận không ra, sau đó tất cả lời dị nghị đều tắt còi. Đoạn đánh nhau còn có người quay video up lên mạng, phàm là những người đã bấm vào xem, nhìn thấy gương mặt mới được đập đi xây lại của đám người gây sự kia, sau này ra đường gặp mấy đứa trẻ họ đều ngoan như chim cút.

Những người mới đến căn cứ, nhìn thấy bọn trẻ cầm khẩu súng còn dài hơn người chúng, người trong căn cứ thì sợ hãi, họ cảm thấy như tấu hề. Nhưng nghe được chiến tích vĩ đại của chúng thì mỗi khi nhìn thấy họ chỉ biết đi đường vòng.

Đối với việc để thế hệ trẻ tiếp xúc quá sớm với bạo lực, hầu như người nhà và các nhân viên công tác của căn cứ đều kín đáo phê bình. Cố tình đám trẻ lại bị tẩy não, tỉnh táo nói với phụ huynh rằng, tang thi sẽ không bỏ qua cho các bé chỉ vì các bé còn nhỏ, những người khác sẽ không cho các bé ăn cơm chỉ vì các bé là vị thành niên, mạt thế đã khiến các bé mất đi cuộc sống ấm no bình thường, các bé muốn trưởng thành muốn kéo dài tương lai của nhân loại, nhất định phải đủ mạnh đủ tàn nhẫn, từ giờ trở đi phải học được bản lĩnh an cư lạc nghiệp chân chính.

Trong thời kỳ mạt thế, nếu không có bộ não thiên tài, muốn an cư lạc nghiệp chỉ có con đường bạo lực.

Bọn trẻ nói chuyện khiến người lớn sững sờ không thể trả lời, bọn họ bỗng bừng tỉnh nhận ra, toán học, tiếng Anh, ngữ văn, vật lý và các môn học trên lý thuyết khác, giống như việc thi đại học vậy, tất cả đều chẳng có ý nghĩa gì trong thời kỳ mạt thế này.

Đám trẻ học ở trường, mỗi sáng từ 6 đến 9 giờ học võ thuật, 9 đến 10 giờ học cách ứng dụng dị năng, bé nào không có dị năng thì ngồi nghe, 10 đến 11 gì tất cả học bắn súng, 11 đến 12 giờ thì học tập một ít kiến thức thực dụng – ví dụ như cách chế thuốc nổ từ bột mì, dù cồn tạo đạn lửa, dùng công cụ đơn sơ để chế tạo vũ khí, quan sát mặt trời để tính toán kinh độ vĩ độ và thời gian, nhận biết bề ngoài của các loại thực vật để xem chúng có ăn được không….

Giữa trưa, trường học cung cấp cơm trưa miễn phí, thường là cơm, bánh bao không nhân, thêm hai phần thức ăn chay, thỉnh thoảng Vuốt Đen bắt được thú biến dị, sẽ đưa xương đến cho nhà ăn, để họ cầm canh thịt cho bọn trẻ. Hai ngàn đứa trẻ tham gia đội hộ vệ, ngày nào có ca trực sẽ được thêm một phần bánh bao thịt hoặc bánh bao có nhân. Tiêu chuẩn sinh hoạt như vật, đối với những đứa trẻ trước mạt thế đều được gia đình cưng chiều mà nói, giống như lên voi xuống chó, nhưng trong mạt thế, rất nhiều người trưởng thành làm việc vất vả cả ngày, cũng chưa chắc có được một bữa cơm ‘ngon’ như vậy.

Buổi chiều, bọn trẻ tập trung đến nhà xưởng, làm một ít đồ thủ công đơn giản. Trong lúc làm việc, giáo viên sẽ mở một ít phim phóng sự cổ xư, phim lịch sử, video phong cảnh, và những video do các thợ săn tang thi đi làm nhiệm vụ quay mang về. Bọn trẻ sẽ vừa làm việc, vừa được hiểu biết thêm về quá khứ và hiện tại của loài người, nhận thức rằng hành tinh trẻ tuổi này đang ngày càng suy vong….

Đối với thảm họa trước mắt, tất cả mọi người đều đang lột xác, có tốt, cũng có xấu….

Lục Khiêm căm ghét những kẻ khiến mạt thế trở nên tồi tệ, nhưng y không phủ nhận rằng, y cũng là một kẻ máu lạnh ích kỷ.

Chút tình cảm đồng tình và lòng trách nhiệm còn sót lại của y đều dành cho những đứa trẻ này, mà đối với những người trưởng thành, việc y có thể làm chỉ là cung cấp cho họ một ít tài nguyên, một nơi cư trú tương đối an toàn, còn sống sót hay không phải dựa vào chính bản thân họ.

Y không muốn trở thành anh hùng, cũng không muốn kiếm lợi ích gì từ trên người những người sống sót cả, càng không tự cho mình là chúa cứu thế, bởi vậy y cũng không tự đặt gánh nặng mang tên trách nhiệm và tinh thần trọng nghĩa lên vai mình.

Tốc độ dân số tăng nhanh, cộng thêm hoàn cảnh tồi tệ của mạt thế, một số thói hư tật xấu và mâu thuẫn bắt đầu xuất hiện.

Cướp bóc, trộm cắp liên tục xảy ra, đường dây bán da^ʍ cũng lục tục xuất hiện ở căn cứ Sinh Tồn, một vài tiểu thương thì đầu cơ trục lợi lừa gạt, chuyện ăn vạ cũng rất nhiều, ỷ vào quy định không được đánh nhau trong căn cứ, quy định không cho thợ săn tang thi tấn công dân thường, còn xảy ra chuyện vớ vẩn như người thường cướp bóc dị năng giả…..

Chuyện hằng ngày của căn cứ Lục Khiêm giao hết cho Tiết Thần phụ trách, y chỉ lo chuyện bên Viện nghiên cứu, còn Lục Tốn thì đi các thành thị thu gom vật tư.

Tính cách Lục Khiêm lạnh lùng, Lục Tốn thì kiêu ngạo cực đoan, so ra thì tính cách của Tiết Thần giống một người thanh niên bình thường nhất. Nhiệt huyết, chính nghĩa, thiện lương nhân từ, thị phi rõ ràng, tính cách như vậy ai ai cũng khen ngợi. Nhưng cũng chính tính cách ấy đặt vào mạt thế, đặt biệt là một người lãnh đạo căn cứ, thì có hơi lỗi thời.

Tiết Thần trơ mắt nhìn căn cứ ngày một hỗn loạn vì sự nhân từ của anh, bắt đầu đi lệch khỏi quỹ đạo, anh bắt đầu suy nghĩ lại, mạnh tay chấn chỉnh lại căn cứ.

Trộm cướp bị đuổi khỏi căn cứ;

Xây một khu đèn đỏ riêng, do căn cứ quản lý, cấp giấy hành nghề cho từng người, nếu có kẻ lén lút làm bị phát hiện sẽ bị tịch thu toàn bộ tài sản đuổi khỏi căn cứ;

Người nào ăn vạ vô duyên vô cớ, đưa vào tù ngồi;

Cho phép thợ săn tang thi tự vệ hợp lý, ngoài ra còn xây bốn khu thi đấu, muốn đánh nhau thì lên khu thi đấu đánh, bị thương thì tự chịu trách nhiệm.

…….

……

Từng điều lệnh được ban hành, quy định ngày càng khắc nghiệt, bao nhiêu kẻ bị lôi ra gϊếŧ gà dọa khỉ, căn cứ dần khôi phục lại bình tĩnh.

Thời gian trôi nhanh như chó chạy ngoài đồng, căn cứ ngày một lớn mạnh, từng tòa nhà xưởng và chung cư liên tục mọc lên, sản phẩm của xưởng quân công được đưa ra thị trường giao dịch, các căn cứ nơi xa nghe tin mang tinh hạch và vật tư đến, thắng lợi gom đồ về. Trong căn cứ, cũng có vài đoàn lính đánh thuê có thực lực, sau khoảng thời gian dài tích lũy và đổi ưu đãi, cũng bắt đầu hoạt động thương mại mua bán….

Vũ khí, quần áo, muối ăn, đồ hộp, lương thực, vật dụng hàng ngày, thậm chí vắc-xin phòng bệnh cực kỳ quý giá, được vận chuyển đến khắp các nước, đặc biệt là nước E.

Mỗi ngày đều có lượng lớn vật tư ra ra vào vào căn cứ Sinh Tồn, dị năng giả mạnh lên, các đội ngũ thương mại quy mô lớn nhỏ ngày càng nhiều, căn cứ Sinh Tồn đương nhiên trở thành một điểm giao dịch hàng hóa đặc biệt.

@

Một nơi riêng biệt.

Lục Khiêm thôi miên mấy chuyên gia ngôn ngữ, để bọn họ học ‘từ điển tiếng Hán’ do Tiểu Kỳ cực khổ biên soạn, xong việc họ sẽ không nhớ gì, nhưng lại học được ngôn ngữ ngoài hành tinh. Không ai phát hiện ra điều gì kì lạ, trái lại các nhà khoa học còn ngại học học quá chậm.

Có sự hỗ trợ của chuyên gia ngôn ngữ, các nhà khoa học nhanh chóng nghiên cứu nội dung trong chip.

Tài liệu trong chip được sao chép ra cho việc nghiên cứu, còn con chip Lục Khiêm đã lấy về. Tài liệu nhiều hơn họ nghĩ, ngoài vắc-xin phòng bệnh, còn có sơ đồ kết cấu của phi thuyền, nguyên lý và phân tích ứng dụng năng lượng tinh hạch, trình tự trí não, sơ đồ cấu tạo người máy, địa hình của các hành tinh, Từ điển Liên Bang Vũ trụ… Từ khoa học kỹ thuật, đến văn hóa, từ tự nhiên đến xã hội, những thứ trong chip làm người ta líu lưỡi.

Các nhà khoa học mất ăn mất ngủ nghiên cứu, hận không thể có thể trong một đêm thúc đẩy nền khoa học của con người lên mười ngàn năm.

Trên thực tế, với trình đồ phát triển khoa học kỹ thuật của loài người hiện tại, cho dù thêm mười ngàn năm, cũng chỉ đến giới hạn của hành tinh mà thôi, nhưng với những tài liệu này thì khác, loài người giống như ếch ngồi đáy giếng bỗng chốc được nhìn thấy một vùng trời đất khác. Trong chip ngoài sơ đồ cấu tạo của phi thuyền, những thứ khác cũng không quá cao thâm, khá tương đương với những gì đã học --- lý thuyết đều phải trải qua nhiều lần thí nghiệm mới cho ra kết quả chứng minh, chỉ cần làm từng bước là sẽ ra được kết quả.

Nếu không phải trên trái đất không có thiết bị thích hợp để thí nghiệm, tư liệu thí nghiệm cũng thiếu hụt, thì các nhà khoa học cũng không thỏa mãn với việc làm từng bước một, thứ bọn họ muốn biết có quá nhiều, không phải một sớm một chiều là làm được.

Cũng vì vậy mà nhân viên của Viện hiện tại thiếu hụt vô cùng, trước đó tuyển mấy trăm người căn bản không đủ, Lục Khiêm chỉ có thể nghĩ cách mời gọi những nhân tài công nghệ từ thành phố A hay thậm chí là các căn cứ khác về.

Các căn cứ khác thì tương đối dễ, họ chỉ chú ý đến những nhà nghiên cứu virus, còn ở những lĩnh vực khác họ không thể cung cấp đủ tài liệu thiết bị và hoàn cảnh mà những nhà nghiên cứu cần. Đối với những căn cứ này, Lục Khiêm hứa hẹn sẽ đổi cho họ súng ống đạn dược và vắc-xin phòng bệnh, các lão đại căn cứ lập tức đóng gói người gửi qua.

Trái ngược là căn cứ thành phố A khó khăn hơn nhiều. Thành phố A nhiều nhà khoa học nhất, chất lượng cũng tốt nhất, nhân viên nghiên cứu của thành phố A phần lớn là khi tận thế bùng nổ, quân đội đi vơ vét từ các nước. Đồng thời, các quân phiệt thành phố A tuy đều suy tính đến lợi ích riêng, nhưng đều có thái độ coi trọng đối với Viện nghiên cứu Trung ương, rốt cuộc những kẻ có thể ngồi vững trên cao không ai là đồ ngu cả, bọn họ đều biết muốn thật sự vượt qua được thảm họa này, phải nhờ vào khoa học kỹ thuật.

Lục Khiêm thử các loại biện pháp, không có kết quả. Cuối cùng, nhờ Lý Càn hòa giải, tập trung các tư lệnh quân khu lại một chỗ, mọi người cũng thương lượng vấn đề này.