Chương 6: Một tiểu quái vật nhát gan chỉ ăn chay

Tôi dùng bồ kết để giặt chăn. Phía bên trái căn nhà ngói này, dựa vào chân núi, có một nhà nữa, trong sân họ trồng một cây bồ kết rất lớn. Trước cửa nhà này còn có một con suối nhỏ chảy đến trước cửa nhà tôi, biến thành một cái mương nhỏ.

Một túi bồ kết là tôi hái về từ năm ngoái, dùng còn lại gần nửa túi.

Trong thời đại này, sản xuất công nghiệp đã thoái hóa theo sự giảm sút của loài người, cuộc sống dường như cũng quay ngược lại hàng trăm năm.

Không còn nước giặt, bột giặt mà tôi từng quen thuộc nữa, có thể dùng bồ kết đã là đủ để tôi cảm thấy thỏa mãn rồi.

Thực ra, bồ kết là thứ mà trước khi đến đây tôi chưa từng thấy, chứ đừng nói là sử dụng. Sự tồn tại của nó là do tôi nghe dì Lý kể lại.

Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố, mười bảy năm đầu đời sống như một người vô dụng, ngay cả nấu cơm cũng không biết, ngoài đồ lót thì chưa từng tự tay giặt quần áo bao giờ.

Trong lúc chạy nạn, dì Lý đã kể cho tôi rất nhiều chuyện, trong đó có cây bồ kết.

Bà nói hồi nhỏ trong làng ai cũng trồng bồ kết, trước bờ sông cũng trồng mấy cây. Mỗi sáng sớm, các cô vợ trẻ ra sông giặt quần áo, bẻ bồ kết xoa nát bọc vào quần áo, dùng cái chày đập, có thể giặt quần áo rất sạch.

Trước khi chết, bà đặc biệt thích nói chuyện với mọi người, mà chỉ có tôi lắng nghe bà.

Bà kể cho tôi nghe hồi nhỏ bà lên núi đốn củi, chăn trâu ngoài đồng. Con trâu bỏ chạy, bà sợ đến phát khóc, đuổi theo hai làng mới bắt về được.

Bà còn kể hồi nhỏ nhà làm đậu phụ, một bát sữa đậu nành nóng hổi nấu trong nồi rất ngon. Trước Tết làm một chậu mạch nha, nấu thành kẹo mạch nha, ngọt đến mức có thể dính hết cả răng người ta lại.

Tôi vừa nghe, vừa ôm cái bụng trống rỗng hóp vào mà ứa nước miếng. Tôi rất biết ơn những điều bà đã kể cho tôi.

Hai năm trước, một phần lý do tôi quyết định sống ở nơi này cũng là vì ảnh hưởng của bà.

Bồ kết trông khá giống đậu dẹt lớn, bản thân nó mang một mùi thơm xà phòng.

Lúc đầu thấy cây bồ kết đó tôi không để ý, vì nó chưa ra quả, tôi không nhận ra.

Sau này, khi tôi ra mương nhỏ bên kia vớt tôm tép, thấy cây đó đã kết quả, ngửi thấy có mùi hơi giống bột giặt nào đó, nên tôi thử hái một ít về giặt quần áo.

Khi phát hiện ra thứ này không chỉ có thể làm sạch một số vết bẩn trên quần áo mà còn tẩy được dầu mỡ, tôi mới thực sự xác nhận đó chính là bồ kết.

Khi đến đây, tôi chỉ có một mình, mang theo vài món đồ cũ nát, giống như một cô hồn dã quỷ.

Hai năm sau, tôi đã vô tình có được một nơi che mưa chắn gió như thế này. Bên trong chứa đựng rất nhiều thứ do chính tay tôi tìm được và làm ra. Khắp nơi đều là dấu vết cuộc sống của tôi.

Cảm giác này rất tốt, giống như tôi lại có một gia đình vậy.

Buổi chiều tôi không ra đồng, cũng không vào núi xem xét, chỉ ngồi dưới chân tường phơi nắng. Thức ăn đủ dùng, tôi không vội đi tìm kiếm thêm đồ ăn.

Hơn nữa, tôi vừa mới sinh tiểu quái vật được hơn một ngày, không được nghỉ ngơi đầy đủ thì không tốt cho tôi, nên tôi quyết định mấy ngày này sẽ nghỉ ngơi thật tốt.

Tiểu quái vật vừa được tắm rửa sạch sẽ đang cuộn tròn ngủ trong lòng tôi, vừa ngủ vừa ngáy khò khè, cái tiếng khò khè nhỏ đó làm tôi thấy ồn ào.

Tôi kéo cái đuôi của nó, nó liền giật mình tỉnh giấc, mắt mở trừng trừng, ngẩng đầu nhìn xung quanh. Không thấy có gì khác, nó mới rủ đầu xuống ngủ tiếp.

Một lát sau, nó lại ngáy lên. Tôi lại kéo đuôi nó. Cứ lặp đi lặp lại vài lần như vậy, nó không ngủ nữa, đôi mắt rưng rưng tủi thân nhìn tôi, đầu húc vào ngực tôi kêu me me. Giống như đang làm nũng với tôi một cách bất đắc dĩ, bảo tôi đừng cố ý kéo đuôi nó nữa.

Tôi tò mò không biết nó có biết nói không, lẽ nào sau này nó chỉ biết kêu me me như vậy thôi?

"Con có biết nói không?"

"Me..."

“Chỉ biết kêu me me thôi sao?”

“Me...”

Tôi từ bỏ ý định dạy nó nói, tôi cảm thấy tiểu quái vật này giống như một đứa ngốc nghếch vậy.

Tôi tìm hết những bộ quần áo trẻ con đã bị nhét trong tủ ra. Quần áo đa phần đã có mùi ẩm mốc, thậm chí một số cái đã bị lên mốc.

Tôi đem những bộ quần áo đó phơi dưới ánh nắng mặt trời, trên sào tre đã chật. Tôi phơi cả trên nắp giếng, phơi trên mấy cây trà thấp trong sân, trải đầy cả một khoảng sân.

Những bộ quần áo này quá lớn so với tiểu quái vật, nên tôi mặc cho nó một chiếc áo dài tay. Gấu áo che đến bắp chân, không mặc quần, đỡ cho lát nữa nó tè dầm ra quần áo.

Hơn nữa, những cái quần này cũng không có lỗ, nếu mặc vào thì cái đuôi của tiểu quái vật cũng không biết để vào đâu.

Tiểu quái vật trông như mặc váy, có vẻ khá vui vẻ. Chiếc áo tôi chọn cho nó có họa tiết hoa nhỏ màu vàng. Vừa mặc vào, nó đã cố gắng dùng miệng cắn những bông hoa nhỏ màu vàng đó, nhưng bị tôi kẹp miệng ngăn lại.

“Nếu con cắn hỏng quần áo này, con sẽ phải ở trần đấy, ta sẽ không đi tìm đồ mới cho con đâu.” Tôi nói với tiểu quái vật như vậy.

Tôi nghĩ nó không hiểu lời tôi nói, nhưng ý ngăn cản của tôi thì nó có lẽ hiểu được, nên rất nhanh nó đã từ bỏ ý định cắn những bông hoa nhỏ trên áo.

Tôi khá hài lòng với sự ngoan ngoãn của nó. Nếu đổi lại là một tiểu quái vật không nghe lời, nói không chừng hai ngày nữa tôi sẽ thả nó đi, nhưng cái này... Nếu nó có thể ngoan ngoãn mãi, tôi có thể nuôi nó lâu hơn một chút.

Thời tiết mùa xuân thật thất thường. Ban ngày nắng chói chang, đến tối bỗng nhiên có một tiếng sấm mùa xuân vang lên ầm ầm. Những hạt mưa nhỏ li ti rơi lộp bộp xuống mái nhà, trên lá cỏ.

Tôi ở trong căn phòng hẹp và tối, lặng lẽ lắng nghe tiếng mưa, chợt nhớ đến một chuyện không mấy liên quan.

Khi tôi mười sáu, mười bảy tuổi, tôi thích chơi game, thường gõ bàn phím lạch cạch.

Mẹ tôi buổi tối đẩy cửa phòng tôi ra và nói: “Mẹ cứ tưởng ngoài trời mưa rào rào, hóa ra là tiếng con gõ bàn phím. Muộn thế rồi còn chưa ngủ, ngủ ngay đi.”

Những chuyện này dường như đã xảy ra từ rất lâu rất lâu rồi, chỉ cần không nhớ lại thì nó cứ mơ hồ không rõ ràng. Nhưng một khi chạm đến một điểm nào đó, chúng lại vô cớ hiện ra trong đầu tôi, vô lý và dai dẳng khơi gợi lên vài phần đau đớn trong tôi.

Tôi đã quên cảm giác làm con gái là như thế nào, được người khác cưng chiều, được người khác quản lý. Tương tự, tôi cũng không rõ phải làm mẹ như thế nào, vì vậy tôi không thể coi bản thân mình là một người mẹ.

Cảm giác... sẽ làm ô uế từ đó.

Những người mẹ tôi từng gặp trên đường đi, hầu hết đều có cái dũng khí đáng sợ của một người mẹ. Còn tôi thì cảm thấy mình không có, và cũng sẽ không có.

Tiểu quái vật nằm bên cạnh tôi vốn đang ngủ, đầu tựa vào tôi. Nhưng một tia chớp xẹt qua ngoài cửa sổ, tiếng sấm ầm ầm vang lên, tiểu quái vật liền giật mình tỉnh giấc, run rẩy như một con chim cút. Cứ mỗi khi tiếng sấm vang lên, nó lại run lên một cái, phát ra tiếng thút thít nhỏ.

Một tiểu quái vật nhát gan chỉ ăn chay.

Tôi đưa ngón tay chọc chọc vào tiểu quái vật đang run rẩy, nó liền túm chặt lấy ngón tay tôi, như thể đã nắm được cọng rơm cứu mạng nào đó.

"Đồ nhát gan, uống nước lạnh, mẹ đánh cái miệng méo xệch của con..." Tôi chợt nhớ ra một câu đồng dao không biết nghe được ở đâu. Chắc là một câu hát cùng bạn bè hồi nhỏ, nhưng không nhớ rõ những lời tiếp theo, chỉ văng ra được một câu này rồi bị kẹt lại.

Đột nhiên nghe thấy tôi lên tiếng, tiểu quái vật đảo tròn mắt nhìn tôi, dường như đã bớt sợ hãi hơn.

Tôi nhìn ánh mắt của nó, dường như đang nói: "Kể tiếp đi, kể tiếp đi." Tôi xoa xoa cái đầu lớn của tiểu quái vật, tôi thực sự lại nhớ ra một câu nữa.

“Đầu to đầu to, mưa không lo, người ta có ô, bạn có đầu to.”

Kỳ lạ thật, những thứ này là từ đâu ra vậy? Bình thường khi tôi không nhớ đến, chúng ẩn náu ở phần nào trong đầu tôi nhỉ?

“Dưới cầu lớn trước nhà, một bầy vịt bơi qua,ờ, cạc cạc cạc cạc cạc?” Tôi không chắc lắm có phải là như vậy không. Nhưng tiểu quái vật nghe tôi cạc cạc, đột nhiên vẫy đuôi và cười khà khà khà. Nó níu lấy một ngón tay tôi lắc lư, miệng la lên oa oa oa theo.

Lúc này tiểu quái vật trông như một đứa trẻ bình thường.

Tôi không biết vì tâm trạng thế nào, vừa xoa bụng nó, vừa tiếp tục cạc cạc với nó. Quả nhiên tiểu quái này lại cười khà khà khà, dễ bị chọc cười đến thế sao?

Sấm ngoài trời vẫn đang đánh, rầm rầm rầm, tiểu quái vật trên giường vẫn khà khà khà, dường như cười không ngừng được.

Tại sao chỉ kêu mấy tiếng cạc cạc mà nó lại cười như một đứa ngốc vậy, tôi không thể hiểu nổi.

Tôi nhớ hình như có ai đó từng nói, suy nghĩ của trẻ con đều không thể hiểu được, người lớn sẽ không biết chúng đang nghĩ gì.

Giữa đêm, tiểu quái vật cuối cùng cũng mệt mỏi ngủ thϊếp đi. Tiếng sấm ngoài trời cũng im bặt, chỉ còn tiếng mưa rào rào vẫn rơi.

Tôi vẫn chưa ngủ.

Tôi không ngủ được, bên cạnh có một sinh vật sống, tôi rất khó ngủ. Thói quen đã hình thành nhiều năm rồi, không dễ thay đổi.

Thật ra buổi tối đó tôi vốn không muốn cho tiểu quái vật ngủ cùng phòng với tôi. Nhưng tôi vừa đặt nó ở phòng khác một lát, đã nghe thấy tiếng me me me kêu, cùng với tiếng cào cửa.

Tình trạng đó kéo dài ít nhất hai tiếng đồng hồ. Cuối cùng tôi chịu thua, đứng dậy qua xem, thấy tiểu quái vật này đã cào xước cánh cửa gỗ, dưới đất toàn là mảnh vụn.

Sau khi biết bò, thằng nhóc này lăn cù từ trên giường xuống, ngã một cái. Da dày thịt béo hoàn toàn không hề hấn gì, lăn lộn bò trườn khắp nơi như một quả bóng, rất hiếu động. Cứ không thấy tôi là nó lại quậy phá. Tôi đặt nó bên cạnh, nó mới chịu ngoan ngoãn.

Tôi rất bực vì nó cứ lăn lộn dưới đất dính đầy tro bụi. tôi phải tắm cho nó hai lần mỗi ngày, bản thân tôi còn chẳng sạch sẽ được như thế.

Thế là, tôi dùng áo mưa làm cho nó một cái áo khoác xấu xí không ra đâu vào đâu, bọc lên người. Giờ thì bất kể nó lăn đến đâu, dính bao nhiêu bụi, chỉ cần vỗ vỗ lau lau là sạch. Chỉ là, mặc cái áo khoác xấu xí đó, nó trông càng giống một quái vật hơn.

Bản thân nó lại có vẻ vui vẻ, cả ngày lăn qua lăn lại trên bãi cỏ trong sân. Không chỉ lăn ở nhà, mấy hôm sau tôi đưa nó ra đồng nhổ rau, đặc biệt đi đến cánh đồng hoa cải dầu kia, để chặt hoa cải dầu cho nó ăn.

Vừa đặt nó xuống đất, nó đã như một quả bóng, lộc cộc lộc cộc lăn đi làm rơi vô số hoa vàng, lăn vào sâu trong ruộng hoa cải dầu.

Tôi dùng dao cắt hoa cải dầu ở phía ngoài, bỏ vào cái giỏ lớn đã mang theo. Cứ nhìn thấy chỗ nào hoa cải dầu bị dẹp lép, là tôi biết tiểu quái vật đã đến đó.

Khi tôi vừa cắt xong một mảnh nhỏ hoa cải dầu, bỗng nghe thấy tiểu quái vật kêu me me me. Tiếng kêu lảnh lót hơn bình thường, tôi cảm thấy trong đó có sự hưng phấn.

Tôi xách dao đi vào ruộng hoa cải dầu cao ngang người, thấy một quái vật xấu xí lăn về phía tôi. Trên móng vuốt của nó đang nắm chặt một con thằn lằn đang giãy giụa.

"Me..."

Tôi giơ tay vồ lấy con thằn lằn đang giãy giụa trong tay nó, tiện tay ném đi thật xa.

Tiểu quái vật ngơ ra, nhìn bàn tay trống rỗng của mình, vẫn chưa kịp phản ứng.

Tôi bẻ một cành hoa cải dầu, đưa sát miệng nó. Nó lập tức quên bẵng chuyện vừa rồi, há to miệng ăn hết cành hoa cải dầu đó, rồi lại vui vẻ lăn đi mất.

Tôi tiếp tục cắt hoa cải dầu. Chẳng bao lâu sau, tiểu quái vật lại lộc cộc lăn đến, khoe với tôi một con ếch đang bị nó bắt trên tay. Mùa này ếch vẫn còn ngủ đông dưới đất chưa ra, thằng nhóc này chắc là đã đào người ta từ dưới đất lên.

Con ếch xui xẻo kia đang giãy giụa đạp chân trong tay tiểu quái vật.

Tôi nhấc chân con ếch lớn đang đạp loạn lên, xách nó lên xem xét. Khá mập mạp, mang về xào lên, chắc cũng được một bát thịt nhỏ.

Tôi đập ngất con ếch rồi nhét vào túi, sau đó lại cho tiểu quái vật ăn một cọng hoa cải dầu.

*

Tiểu kịch trường (Màn nhỏ):

Tiểu quái vật: Mẹ! Chuột!

Nữ chính: Ồ, ăn đi.

Tiểu quái vật: Mẹ, Rắn!

Nữ chính: Ồ, ăn đi.

Tiểu quái vật: Mẹ, Gà rừng!

Nữ chính: Ồ, ăn đi.

Tiểu quái vật: Mẹ, Thỏ!

Nữ chính: Ồ, ăn đi.

Lúc ăn cơm, nữ chính ăn thịt, tiểu quái vật gặm cỏ.