Chương 5: Tự ăn đi

Tôi phủi đất dính trên rễ dại, tiện tay bế tiểu quái vật lên, quấn lại bằng quần áo và buộc vào trước ngực lần nữa, rồi cho những củ rễ vừa đào vào giỏ.

Tóc của tiểu quái vật dính đầy đất, vừa vào lòng tôi là nó cứ cọ đầu vào tôi, làm đất dính hết lên quần áo tôi.

Tôi mặc kệ, xách đồ quay về. Đã ra ngoài rồi thì tôi định tiện đường lấy thêm ít rau ở ruộng về.

Tiểu quái vật này quả thực có sức sống ngoan cường, không lâu trước còn yếu ớt như sắp chết, giờ lại sống động hẳn lên, bắt đầu kêu me me trong lòng tôi.

Tiếng kêu giống như cừu, lẽ nào thứ này thực chất là ăn cỏ?

Đi đến mảnh đất mình trồng, tôi bắt đầu chặt cải thảo. Cải thảo qua mùa đông lớn lắm, trước đó còn tưởng nó sẽ chết sau trận tuyết lớn, không ngờ tuyết tan mà những cây cải này vẫn tốt tươi.

Tôi không có kinh nghiệm, cũng không biết đây có phải là trường hợp đặc biệt không, dù sao có cái để ăn là được.

Phần bên ngoài của cây cải thảo lớn đã bị già đi, tôi dùng tay xé bỏ những bẹ rau bên ngoài, cuối cùng còn lại phần lõi non bên trong.

Tôi xé một miếng lá thử đưa cho tiểu quái vật. Nó mở đôi mắt lớn màu xanh lục, há miệng nhai rôm rốp hai miếng lá cải thảo.

Thứ này cái gì cũng ăn sao, bất kể là thịt chuột hay lá cải thảo, đưa đến miệng nó hình như đều ăn rất vui vẻ.

Bỏ cải thảo vào giỏ, tôi lại ra ruộng nước bên cạnh ngắt một nắm rau cần nước. Rau cần nước dại mùa này vừa mới mọc, rất non, đem luộc trong nước, thêm chút muối vào thì hương vị vô cùng tươi ngon.

Tôi ngắt một cọng thử đưa cho tiểu quái vật, nó cũng rất vui vẻ há miệng nhai và nuốt xuống.

Mùa này cây trồng trên ruộng chưa phát triển được gì nhiều, nhưng rau dại lại mọc lên rất nhiều.

Mấy năm trước, vào thời điểm khó khăn nhất, tôi gần như chỉ dựa vào những rau dại tìm được trên đường mà sống sót. Vì đã quá nhiều lần bị đói, nên ngay cả bây giờ không còn lo đói nữa, tôi vẫn giữ thói quen nhìn thấy thức ăn là không kìm được mà chú ý.

Ở đâu có nguy hiểm, ở đâu có thứ ăn được, đều là những ấn tượng hình thành đầu tiên trong đầu tôi.

Mùa xuân này mưa nhiều, nhưng hai hôm nay thời tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh tươi sáng.

Ở xa có một mảnh ruộng lưa thưa nở đầy hoa vàng, đó là hoa cải dầu. Không phải tôi trồng, mà là nó tự mọc.

Trên bờ ruộng tôi đi qua cũng có hai cây, những bông hoa rủ xuống lướt qua đầu tiểu quái vật.

Nó đột nhiên hắt xì một cái, đôi mắt đảo tròn, ngoảnh đầu nhìn những bông hoa vàng đã đi qua.

Tôi đã đi đến mảnh ruộng khác rồi, mà tiểu quái vật này vẫn vươn dài cổ quay lại nhìn mấy cành hoa cải dầu đó. Thấy nó cứ vươn cổ ra, tôi giơ tay ấn nó trở lại. Nó cũng ngoan, bị tôi ấn lại thì không dám cử động nữa, cái đuôi lòi ra khỏi bọc quần áo vẫy qua vẫy lại.

Tôi quay người đi ngược lại, bẻ hết bó hoa cải dầu lớn đó, nhét vào trong bọc.

Tiểu quái vật hưng phấn đạp chân hai cái, vươn móng vuốt ôm bó hoa cải dầu gặm.

Thật sự là ăn cỏ sao?

Tôi cúi đầu nhìn nó một cái, thầm nghĩ đã ăn cỏ thì mọc răng sắc nhọn như vậy làm gì.

Đồng thời tôi cũng thấy yên tâm hơn một chút, nếu thực sự là động vật ăn cỏ, hẳn là không nguy hiểm như tôi nghĩ ban đầu.

Tiểu quái vật không biết sự thay đổi trong suy nghĩ của tôi. nó vui vẻ ăn hết bó hoa cải dầu, chỉ còn lại vài cọng thân xanh.

Khi đi bộ về đến căn nhà ngói tôi đang ở, tôi đặt tiểu quái vật cùng giỏ rau dại và cải thảo xuống, rồi cầm rễ dại ra sân múc nước rửa.

Trong sân có một cái giếng, kiểu cổ xưa nhất, phải đổ nước vào mồi trước thì mới có thể bơm nước lên được. Nước giếng này mùa đông thì ấm, mùa hè thì mát lạnh, uống vào rất ngọt lành.

Tôi chặt đứt thân dây leo, rửa sạch rễ dại, sau đó thái lát rồi đem sắc nước. Mùi vị không dễ chịu lắm, có vị đắng chát.

Trong lúc chờ sắc nước rễ dại, tôi nhìn sang tiểu quái vật bị vứt xó một bên. Nó đang phơi mông nằm sấp trong giỏ tre, đã cắn mất gần nửa cây cải thảo non của tôi.

Nó quay đầu nhìn tôi, vẻ mặt ngây thơ vô tội.

Tôi mặc kệ nó, để nó tiếp tục cắn.

Tôi quay người vào tủ bếp lật tìm một cái niêu đất dùng vào mùa đông, cùng với cái lò nhỏ để than. Củi đốt trong bếp lâu ngày sẽ hóa thành than đen, nhưng loại than này không cháy được lâu, chốc lát đã cháy hết, biến thành tro trắng tơi tả.

Tôi đã dành dụm được gần nửa túi than tro trắng như vậy, lấy một ít ra bỏ vào lò nhỏ châm lửa, niêu đất rửa sạch đổ nước vào, cho bốn nắm gạo vào nấu cháo.

Gạo của tôi không còn nhiều, toàn là gạo cũ.

Tôi không biết cách trồng lúa nước, ăn một chút là vơi đi một chút, nên tôi luôn không nỡ ăn. Thường ngày tôi ăn nhiều nhất là bánh mì dẹt, mì cục làm từ bột mì, những thứ dễ no bụng.

Sáng tôi chưa ăn gì, bây giờ bụng cũng bắt đầu đói. Bên kia tiểu quái vật đang nhai rôm rốp trong giỏ, có vẻ rất ngon lành. Tôi kéo nó cả giỏ lại gần cái lò nhỏ, xé một miếng lá cải thảo từ tay nó ăn sống.

Đúng là giòn thật, còn hơi ngọt nữa. Tôi chưa ăn hết miếng cải thảo, tiểu quái vật lắc lư giơ nửa cây cải thảo còn lại muốn đưa cho tôi.

Tôi ngây người một lát, nhét miếng cải thảo cuối cùng trong tay vào miệng, nói: "... Tự mình ăn đi."

Nó đưa thêm hai lần, bị tôi ấn trở lại. Sau đó nó vui vẻ tiếp tục ôm cải thảo gặm, cái đuôi không ngừng vẫy qua vẫy lại phía sau.

Tôi ngồi trên cái ghế đẩu nhỏ ở cửa, nhìn cái đuôi trắng đó mà thẫn thờ.

Thứ này hoàn toàn khác biệt với trẻ sơ sinh bình thường, quá thông minh, rốt cuộc nó là cái gì?

Nước rễ dại sắc trong nồi lớn đã sôi, phát ra tiếng bong bóng vỡ phì phì, mùi đắng chát lan khắp nhà bếp.

Tôi đứng dậy mở vung nồi nhìn một cái, khuấy nhẹ một chút, rồi đến trước bếp lò dùng tro vùi lửa. Nước sắc được hai bát, tôi dùng muỗng sắt múc một bát mang đến bên cạnh tiểu quái vật.

Nó sắp ăn hết một cây cải thảo rồi, nhưng bụng nhìn vẫn xẹp lép như vậy. Nước rễ dại đang sôi được ngâm cả bát vào nước lạnh, rất nhanh đã nguội. Vừa lúc tiểu quái vật ăn xong cả cây cải thảo lớn, tôi xách nó lên, giơ bát nước sát miệng nó.

Nhìn bộ dạng nó bây giờ, có lẽ đã không cần uống loại nước rễ dại này nữa, nhưng tôi đã cất công đào rồi, không uống thì lãng phí quá.

"Uống đi."

Tiểu quái vật đột nhiên bị tôi xách lên, nó co móng vuốt lại nhìn tôi.

Tôi nhìn nó, nó cũng nhìn tôi.

Tôi đưa bát lên uống một ngụm nhỏ, ý bảo là uống như thế này, rồi lại đưa sát miệng nó. Mũi nó cử động một chút, thử vươn chiếc lưỡi dài hơn lưỡi người rất nhiều ra liếʍ.

"Không được liếʍ, uống."

Nó rụt lưỡi lại, rên ư ử một tiếng nhỏ.

Tôi không nói gì, chỉ đưa bát lại gần miệng nó.

Sau dăm ba lần như thế, nó hiểu ra, bắt chước tôi cúi đầu uống ừng ực.

Thứ này rất đắng, tôi uống một ngụm cảm thấy lưỡi mình tê dại, tiểu quái vật uống hết một bát, lè lưỡi ra kêu ư ử.

Tôi nhéo miệng nó: "Rụt lưỡi vào." Nó không hiểu, tôi tự tay nhét lưỡi nó vào.

Lúc này, nước trong niêu đất sôi bùng lên, hạt gạo trắng nở thành hoa gạo, nổi lên rồi chìm xuống theo dòng nước đang sôi, bắt đầu có mùi thơm thoang thoảng của gạo bay ra.

Đặt tiểu quái vật lên một cái ghế dựa khác, tôi lấy rau cần nước và mấy loại rau dại không gọi được tên ra khỏi đáy giỏ, cho vào chậu rửa sạch. Lấy một nắm nhỏ thái thành đoạn ngắn, cho vào niêu đất đã sôi, cuối cùng thêm một muỗng muối, nhỏ hai giọt dầu mè.

Dầu mè là do tôi tự ép năm ngoái.

Từ con đường đi qua thị trấn, có một cánh đồng mè rất lớn. Tôi đã mất một tuần để thu hoạch hết mè trong đó, rồi thử dùng cối đá tìm thấy trong làng để ép ra thứ trông giống như dầu mè. Ngoại trừ mùi vị hơi kỳ lạ, mọi thứ khác đều ổn, thêm một chút vào thức ăn rất thơm.

Nhưng tôi không ép được nhiều, chỉ có một bình nhỏ. Tôi cũng không biết năm nay những cánh đồng đó có mọc mè nữa không, vì tôi đã thu hoạch hết mè rồi, chắc là sẽ không mọc lại đâu.

Món cháo nấu trong niêu đất thơm ngon và thanh đạm, gạo trộn với rau dại tươi non, màu trắng trong nhìn rất đẹp mắt.

Uống một ngụm cháo nóng hổi như thế, ngay lập tức cảm thấy dạ dày dễ chịu hơn hẳn.

Từ tối qua, bụng tôi đã hơi đau, tôi cũng không phân biệt được rốt cuộc là do đẻ ra tiểu quái vật này hay là bệnh dạ dày của tôi lại tái phát.

Hầu hết những người trải qua mạt thế đều bị bệnh dạ dày, bởi vì trước kia thường xuyên phải chịu đói, một hai ngày không tìm được đồ ăn là chuyện rất bình thường. So với những người chết đói, việc chỉ mắc chút bệnh dạ dày đã là quá may mắn.

Mấy năm zombie xuất hiện, không hiểu sao thực vật cũng bị ảnh hưởng, rất nhiều cây cối chết một cách khó hiểu. Con người bị những zombie kinh khủng đó truy đuổi, lại còn gặp phải năm mất mùa như vậy. Quả thực là gần như không còn đường sống.

Hai năm nay khá hơn, rất nhiều thực vật lại mọc lên, còn mọc tốt hơn trước. Cuối cùng cũng không còn quá lo lắng về chuyện không có gì để ăn nữa. Thỉnh thoảng cũng có thể thay đổi món để đổi vị.

Vào một buổi sáng yên bình như thế này, ngồi ở đây phơi nắng và uống một bát cháo vừa nấu xong. Những ngày tháng an nhàn như vậy khiến tôi cảm thấy gần như đang ở trong mơ.

Tôi sống một mình ở đây. Đôi khi tôi không kìm được mà nghĩ, có phải cuộc sống như thế này chỉ là tôi đang mơ không. Thực ra tôi vẫn đang ở trong địa ngục, chỉ là tôi phát điên rồi, hoặc sắp chết, nên mới tạo ra một nơi tốt đẹp như thế này trong ý thức của mình.

Thỉnh thoảng tôi sẽ nghi ngờ chính mình là giả dối, ở đây không có người thứ hai, không ai nói cho tôi biết, rốt cuộc tất cả những điều này là thật hay không.

Tiểu quái vật bên cạnh bỗng nhiên bị ngã khỏi ghế.

Tôi bế nó lên đặt trên đùi, nhìn vào mắt nó nói: "Con cũng là giả, đúng không? Nếu không, tại sao ta lại vô duyên vô cớ sinh ra một tiểu quái vật như con?"

Tôi không mong đợi nó trả lời mình, chỉ là tự nói tự nghe.

Tôi đã quen với những ngày nói gì cũng không có ai đáp lại.

Hỏi xong, tôi bưng bát cháo rau đã nguội bên cạnh, giống như lúc nãy cho uống nước rễ dại, đưa sát miệng nó.

Tiểu quái vật hít hà, sau đó hai cái móng vuốt ôm lấy tay tôi, vùi đầu uống cháo, uống rột rẹt, trông như một con heo con.

Tiểu quái vật rất thích uống cháo rau, tôi chỉ uống một bát, còn lại đều bị nó uống hết. Tôi chưa no, liền xuống hầm đất lấy hai củ khoai lang vùi vào đống lửa, đợi lát nữa nướng chín thì ăn.

Lần này qua một lúc lâu, tiểu quái vật vẫn sống động như rồng như hổ, không hề ói.

Tôi đi đi lại lại trong bếp làm việc, nó cứ bò theo sau tôi. Bất kể tôi đặt nó ở đâu, quay đầu lại là thấy nó lại khụt khịt bò lăn lết về phía tôi, phiền phức y như một cái đuôi.

Chỉ qua lại hai lần như vậy, tiểu quái vật vốn trắng trẻo mềm mại đã dính đầy tro bụi khắp người.

Trong sân có một bãi cỏ, và hai cái cây, tôi bắc một cây sào tre lên đó để phơi quần áo. Tranh thủ thời tiết tốt, tôi muốn giặt chăn.

Khi tôi giặt chăn, tiểu quái vật đã bò từ cửa bếp ra bãi cỏ.

Tôi quay đầu lại thấy nó sung sức như vừa được chích thuốc bổ, không biết nó đang hưng phấn vì điều gì.

Một lúc sau không nghe thấy động tĩnh, nhìn lại, nó đang ngồi trên bãi cỏ tè dầm, nhìn chằm chằm vào vệt nước vừa xuất hiện, khuôn mặt nhỏ bé của nó có vẻ mơ màng đôi chút.

Tôi tiếp tục giặt chăn, giặt xong chăn thì sẵn nước còn lại, tôi nhân tiện chà rửa tiểu quái vật luôn.

Trẻ con rất phiền phức, tiểu quái vật cũng phiền phức như vậy.