Trong phòng rất tối, tôi thắp một cây nến, cầm cây rựa, dùng chân đẩy cánh cửa đang nhốt tiểu quái vật kia ra.
Nó lại lăn xuống đất, vẫn nằm bất động ở đó, trông như đã chết.
Tôi bước tới nhỏ sáp nến lên bàn để cố định cây nến, sau đó mới ngồi xổm xuống xem xét tiểu quái vật đó.
Tôi lật người nó lại, nó vẫn không động đậy, mắt nhắm nghiền.
Thật sự chết rồi?
Tôi đặt tay lên ngực nó cảm nhận một chút, rồi im lặng.
Tiểu quái vật không còn thở nữa, cơ thể cũng lạnh ngắt. Dây rốn ở bụng nó đã rụng, nhưng vẫn còn một ít vết máu khô bám loang lổ trên bụng.
Tôi không phải là người quá giàu lòng trắc ẩn, ít nhất là bây giờ. Nhưng không hiểu sao, khoảnh khắc này, trong lòng tôi bỗng dâng lên một nỗi buồn khó tả.
Con người thật kỳ lạ, rõ ràng vừa mới đây tôi đã quyết định gϊếŧ nó, nhưng khi nó thực sự chết rồi, tôi lại trở nên ủy mị.
Tôi đặt cây rựa xuống, nhặt xác nó lên. Tôi muốn chôn nó trong sân, nhưng trước đó, tôi định rửa sạch vết máu và bụi bẩn trên người nó.
Tôi không biết thứ này làm cách nào mà xuất hiện trong bụng mình, cũng không coi nó là con mình. Hành động này có vẻ thừa thãi, cứ coi như là tôi đột nhiên mềm lòng một chút.
Khi đang mang xác tiểu quái vật đi ra ngoài, tôi chợt nhớ ra một chuyện, bèn rẽ ngang, đi vào một căn phòng trống khác, lục lọi trong tủ quần áo đầy bụi và tìm thấy một bộ quần áo trẻ con.
Bộ quần áo này là của chủ nhà cũ, có lẽ họ có một đứa con, quần áo trẻ con khá nhiều.
Tôi tùy tiện lấy một chiếc nhỏ nhất, rồi mang xác tiểu quái vật đến nhà bếp. Nước nóng còn lại trong nồi sau khi tôi nấu ăn vẫn chưa đổ đi, tôi múc ra đổ vào chậu, pha thêm nước lạnh.
Tôi đặt xác tiểu quái vật vào nước ấm, đỡ lấy cái đầu mềm nhũn của nó, rửa sạch vết máu trên bụng, bụi bẩn và đất trên tay chân và móng vuốt, rồi gội sạch phần tóc đã bết lại.
Tóc của tiểu quái vật rất mềm, cảm giác dài hơn so với những đứa trẻ sơ sinh mà tôi tưởng tượng.
Tôi chưa từng chăm sóc một sinh vật yếu ớt như thế này. Hơn nữa đây cũng đã là một cái xác, không cần tôi phải quá cẩn thận, nên tôi cũng không cần bận tâm nhiều, cứ coi như đang rửa một củ cải. Khi lau cổ cho nó, tôi cảm thấy có gì đó không ổn.
Tôi vớt nó ra khỏi nước, sờ kỹ cổ nó, hình như vẫn còn thở?
Ngay khi tôi vừa nghĩ như vậy, tôi cảm thấy bàn tay mình động đậy, con tiểu quái vật đó lại mở mắt ra.
Tôi giật mình làm rơi nó trở lại chậu nước, nước bắn tung tóe quanh chậu. Tôi không bận tâm đến chuyện đó, theo bản năng nhìn quanh tìm cây rựa của mình.
Đến lúc tôi cầm được dao thì con tiểu quái vật đã bò ra khỏi chậu nước. Toàn thân nó ướt sũng, tóc dính hết lên mặt, khiến đôi mắt xanh lục của nó càng trở nên đáng sợ hơn.
Nó bò về phía tôi. Nó mới sinh ra chưa đầy một ngày đã biết bò rồi. Tôi vừa nghĩ vừa chăm chú nhìn hành động của nó.
Nó bò đến, cũng như lần trước, giơ móng vuốt ôm lấy chân tôi, rồi ngẩng đầu lên kêu me me với tôi, vẫn là tiếng kêu me me rất nhỏ nhẹ đó, trông rất vô hại.
Thứ này lúc nãy là giả chết sao?
Tôi lại kéo nó ra, ấn vào đầu nó, đồng thời đặt cây rựa vào cổ nó. Khi nãy lúc tắm tôi đã xác định được là cổ nó rất mềm, cây rựa của tôi chắc chắn có thể chặt đứt.
Nếu là trước lúc tôi nghĩ nó đã chết, tôi nghĩ mình có thể chém xuống, nhưng sau sự cố bất ngờ này, tôi lại không thể ra tay.
Hai năm nay tôi sống khá yên ổn, không còn sự tàn nhẫn như vài năm trước. Nếu là tôi của vài năm trước, thứ này vừa bò ra khỏi bụng tôi thì ngay sau đó tôi có thể bóp chết nó mà không chớp mắt. Nhưng giờ tôi lại do dự đến mức này, mấy lần muốn gϊếŧ rồi lại mấy lần thay đổi ý định, kết quả là thành ra thế này.
Con tiểu quái vật dường như rất thông minh, nhìn thấy con dao lạnh lẽo sáng loáng đặt trên cổ. Dường như nó đã hiểu tình cảnh hiện tại, nó không dám kêu nữa. Bị tôi véo đầu, nó co rúm lại đó phát ra tiếng rù rù khe khẽ, cái đuôi cũng cuộn lại, kẹp giữa hai chân.
Nó biết sợ.
Sau một lúc lâu, tôi dịch dao ra, đặt lên bàn, rồi buông tay, đặt con tiểu quái vật xuống đất.
Có lẽ tôi sẽ bị thứ này hại chết, tôi nghĩ như vậy.
Vừa được tôi thả ra, con tiểu quái vật lập tức dang hai cái móng vuốt nhỏ ôm lấy chân tôi, lại bắt đầu kêu be be như làm nũng, hoàn toàn quên mất khoảnh khắc sinh tử vừa rồi.
Tôi giơ tay vò tóc, rồi xoa xoa mặt. Cúi đầu nhìn con tiểu quái vật, tôi không biết là cười chính mình hay cười nó, kéo khóe miệng một cái.
Tôi tóm nó xuống, bỏ qua việc nó lại co móng vuốt, đặt nó trở lại chậu nước. Nước trong chậu hơi lạnh rồi, tôi lại thêm một gáo nước nóng, rửa sạch chỗ tro bụi mà con tiểu quái vật vừa dính vào.
Tôi đặt nó vào trong nước, nó vẫn muốn nhào tới gần tôi, tôi khó mà rửa được, đành phải một tay giữ đầu nó, tay kia rửa cho nó. Tôi cũng không chần chừ nữa, rửa sạch trong vài động tác, rồi xách hai cánh tay nó lên đặt vào lòng, chuẩn bị dùng khăn lau khô.
Khi bị tôi nhấc bổng lên không, con tiểu quái vật lại ôm móng vuốt co đuôi lại như một cục đá không dám động đậy. Đợi đến khi đặt lên đùi tôi, nó lại sống dậy, úp đầu vào bụng tôi, rất yên tâm dùng đầu tựa vào bụng tôi, cuộn mình thành một quả bóng.
Nó còn chép chép miệng, híp mắt ra vẻ sắp ngủ.
Thấy nó như vậy, tôi khựng lại một chút, sau đó không khách khí nhấc nó lên dùng khăn lau khô, lau đầu, tay, bụng, mông, đuôi, chân, cả cái cậu bé nhỏ của nó nữa. Con tiểu quái vật này là bé trai.
Tôi tùy tiện lau khô người cho nó, rồi mặc bộ quần áo vừa tìm được lúc nãy vào.
Đây là một chiếc áo thun dài, nhưng không hiểu sao phần cổ áo lại đặc biệt nhỏ, đầu con tiểu quái vật này lại hơi to, nên kéo áo qua đầu thì bị kẹt.
Bây giờ tôi đã biết, thứ này có sức sống mãnh liệt, không giống với trẻ sơ sinh thông thường, nên tôi cũng không lo lắng, trực tiếp kéo mạnh xuống, dùng sức lôi đầu nó ra khỏi cổ áo.
Khi bị áo che kín đầu, nó lại kêu lên, tiếng kêu be be có vẻ hoảng loạn, còn vung móng vuốt loạn xạ, tôi dùng một tay nắm chặt hai móng vuốt của nó, không cho nó cử động lung tung, còn mình thì vật lộn với chiếc áo này. Nhưng khi tôi kéo áo xuống được, nó lại yên tĩnh, ngoan ngoãn ôm lấy bàn chân mình trong lòng tôi.
Xỏ đầu xong, tôi tiếp tục xỏ tay áo cho nó. Vấn đề lại phát sinh, tay con tiểu quái vật này là móng vuốt, to hơn tay trẻ sơ sinh, móng còn rất sắc nhọn, tôi cố gắng xỏ tay nó vào ống tay áo thì bị vướng ngay lập tức.
Tôi thử vài lần đều không được, đành phải kéo tay nó ra, xem xét kỹ lưỡng. Ba cái móng vuốt đó khá linh hoạt, nếu nắm lại thì hoàn toàn có thể che giấu phần móng sắc nhọn bên trong.
Tôi tự mình nắm móng vuốt nó thành nắm đấm, rồi nhét vào ống tay áo, nhưng đến nửa chừng nó lại mở tay ra và bị vướng.
Tôi lại kéo móng vuốt nó ra, rồi bắt nó nhìn tôi, đưa tay mình ra trước mặt nó. Tôi co ngón cái và ngón út lại, chỉ để lại ba ngón tay, rồi từ từ co chúng vào.
Mắt con tiểu quái vật nhìn vào mặt tôi, tôi kéo đầu nó xuống một chút, bắt nó nhìn tay tôi, rồi thử lại một lần nữa. Nó ôm lấy hai bàn chân mình, cái đuôi ve vẩy có nhịp điệu, nhẹ nhàng đập vào bắp chân tôi. Tôi làm liên tục ba lần, nhưng nó vẫn không phản ứng.
Sự kiên nhẫn của tôi thực ra không được tốt lắm, đã không mặc vào được thì tôi không mặc nữa, trực tiếp trùm hai cánh tay nó lại.
Ống tay áo và cổ áo của chiếc áo này có bo chun, nhưng thân áo thì rộng thùng thình, khi trùm lên con tiểu quái vật thì nó biến thành một chiếc váy, che kín cả mông, khỏi phải tìm quần cho nó.
Tôi mặc đồ xong thì đặt nó sang một bên ghế đẩu, còn mình thì đi lấy nước rửa mặt. Khi tôi đang rửa mặt thì thấy nó muốn trèo xuống ghế, định bò về phía tôi.
Trong đầu tôi chợt lóe lên một suy nghĩ: hội chứng yêu mẹ của con tiểu quái vật này có phải quá nghiêm trọng rồi không, cứ thấy tôi là muốn sà vào.
Để tránh nó lại làm bẩn người lần nữa, tôi mặt vẫn còn nhỏ nước, quay người bế nó đặt lên bếp lò, nó vịn vào chậu rửa mặt của tôi rồi đứng yên.
Tôi rửa mặt xong ngồi đó ngâm chân, con tiểu quái vật lại rúc vào lòng tôi. Ngâm chân trong nước ấm hơi nóng rất dễ chịu. Trong bếp lò vẫn còn củi chưa cháy hết, thỉnh thoảng phát ra tiếng nổ lách tách nhẹ, ngồi cạnh miệng lò ấm áp, tôi có hơi buồn ngủ.
Bỗng nhiên tôi nhớ lại một mùa đông vài năm trước, quên mất là bảy năm hay tám năm rồi, lúc đó tôi tạm thời trú tại một căn cứ tạm bợ.
Năm đó tuyết rơi rất lớn, những người trong căn cứ nhỏ đó đều bị mắc kẹt giữa bão tuyết, rất nhiều người bị chết cóng và chết đói.
Cách căn nhà tồi tàn tôi ở không xa, có một phụ nữ mang thai. Lúc đó, tôi đã hiếm khi thấy phụ nữ mang thai, đặc biệt là một phụ nữ mang thai vẫn có thể mỉm cười với người lạ như cô ấy.
Trong một đêm bão tuyết gào thét, tôi nghe thấy tiếng cô ấy rêи ɾỉ đau đớn truyền đến mơ hồ, tiếng kêu đau đớn đó kéo dài gần hết đêm rồi dần dần im bặt.
Lúc đó tôi vẫn chưa nhẫn tâm như sau này, không kìm được đứng dậy lén chạy sang xem.
Người phụ nữ mang thai đó không thể sinh con, có lẽ vì khó sinh, cô ấy và đứa bé chưa chào đời đều đã chết.
Sau đó... những chuyện sau đó tôi không muốn nghĩ lại nhiều. Một cái xác không có người thân, xung quanh toàn là những người đói khát hóa điên vì không có thức ăn, kết cục xảy ra chuyện gì hoàn toàn không có gì phải nghi ngờ.
Nhiều lúc tôi vẫn nghĩ, tôi là người đã bước ra từ địa ngục, dù không biết sống vì điều gì, tôi cũng phải sống.
"Ột..."
Âm thanh đột ngột này khiến tôi giật mình tỉnh giấc. Tôi cúi đầu nhìn, thấy con tiểu quái vật đang ngoan ngoãn co ro trên đùi tôi. Tiếng kêu là phát ra từ bụng nó, nó đói rồi.
Tiểu quái vật ăn gì, tôi không chắc. Tôi không có sữa cho nó, nhìn hàm răng sắc nhọn của nó, có lẽ nó cũng không uống sữa.
Tôi lau chân đứng dậy, đi đến trước nồi lớn. Vẫn còn sót lại một ít thịt chuột đã ăn từ trước, tôi không biết nó có ăn không. Mở nắp nồi, tôi gắp một miếng thịt ra thử.
Miếng thịt đưa đến bên miệng, nó động đậy mũi, thè lưỡi liếʍ một cái.
Đến lúc này tôi mới thấy rõ, lưỡi nó rất dài, dường như có thể co giãn. Sau khi liếʍ chép chép vài cái, nó há to miệng như một con chim non chờ được mớm mồi.
Quả nhiên là một cái miệng rộng như chậu máu.
Tôi ném miếng thịt vào, nó nhai rôm rốp, lát sau đã ăn hết, tôi đành phải tiếp tục đút từng miếng cho nó. Thịt chuột không còn nhiều, đến khi ăn hết, nó vẫn há miệng.
Nếu nó chỉ ăn thịt, tôi không thể nuôi nổi nó.
Tôi nghĩ vậy, lau tay, rồi bóp miệng nó lại.
Con tiểu quái vật này lại ngoan ngoãn, bị tôi bóp miệng lại, không biết là đã no hay biết không còn gì để ăn, không há miệng đòi ăn nữa.
Tôi nghe bụng nó không còn kêu ột ột, cũng coi như xong, đợi ngày mai sẽ thử cho nó ăn thứ khác.
Tôi đã tự rước vào một rắc rối không nhỏ. Tôi nghĩ vậy khi chuẩn bị đi ngủ. Tôi không thể chấp nhận để con tiểu quái vật này nằm cạnh mình. Như vậy tôi sẽ mất ngủ cả đêm, lúc nào cũng vô thức cảnh giác, nên cuối cùng tôi quyết định đặt nó ở phòng khác, để nó tự ngủ.
Lúc tôi đặt nó vào căn phòng đó, nó vốn đã sắp ngủ rồi, đôi mắt to cũng đang híp lại. Nhưng tôi vừa đặt nó xuống, nó lập tức tỉnh dậy, nhanh chóng ôm lấy tay tôi lần nữa.
"Tự ngủ đi."
Nó ôm tay tôi muốn leo lên, nhưng cuối cùng vẫn bị tôi đặt lại trong căn phòng đó. Tôi quay về căn phòng nhỏ hẹp quen ngủ của mình, nằm xuống nghỉ ngơi.
Nhưng tôi không nghỉ được lâu, gần sáng tôi tỉnh dậy, tôi gặp ác mộng, trong mơ lại là tiếng người không ngừng kêu me me.
Tôi ngồi dậy nhìn bức tường bên trái, phía đó có một con tiểu quái vật biết kêu me me. Nhưng tiếng kêu me me nghe thấy trong mơ lại không hề xuất hiện, bên đó yên tĩnh lạ thường.
Tôi do dự một lúc, rồi vẫn bò dậy đi dép, chuẩn bị sang phòng bên cạnh xem sao.