Chương 20: Thích côn trùng

Mưa vào thời điểm này trong năm thường đổ xuống vào buổi tối. Khi người ta đã ngủ, bên tai chỉ còn nghe thấy tiếng sào sạt, tí tách. Đó là âm thanh của những hạt mưa li ti rơi trên lá cây và mái ngói.

Mưa rơi suốt một đêm như vậy, đến sáng thức dậy, trời lại quang đãng. Chỉ là trên bầu trời vẫn âm u, chất chồng nhiều mây đen. Trông không còn trong trẻo như những ngày nắng gắt trước đó.

Ven con đường đất đã in hằn những vệt đất vàng do bị giẫm đạp. Những chiếc lá xanh mướt đều mang theo hơi ẩm ướt.

Nước mưa dồi dào chưa kịp được thực vật hấp thụ hết. Đã theo địa thế tụ lại thành một rãnh nhỏ trong bụi cỏ ven đường, chảy về phía con sông xa xa nơi cánh đồng hoang phế rộng lớn.

Trước căn nhà hoang phế ven đường có một cây ngô đồng. Dưới gốc cây rụng đầy hoa đồng màu trắng pha chút tím, những vỏ quả đồng đen thui đã kết từ năm ngoái vẫn còn treo trên cây. Được điểm xuyết bởi những chiếc lá non mới nhú trên cành, toát lên vẻ mục nát.

Tiểu quái vật nhặt được vài cái vỏ quả đồng đen dưới gốc cây. Thấy những con sâu nhỏ vỏ đen chui ra từ bên trong, nó liền toe toét cười “khà khà”.

Tiểu quái vật thích hoa, thích các loại cỏ non, thích cây có mùi thơm, thích trái cây, và còn thích cả những con côn trùng nhỏ, thường thấy con côn trùng lạ nào là phải đem tới cho tôi xem.

Nếu không phải do trước đây tôi đã nhìn quá nhiều zombie, khiến khả năng chấp nhận côn trùng của tôi cũng tăng lên đột ngột, thì bây giờ tôi đã không thể dửng dưng với đủ loại côn trùng mà tiểu quái vật đưa đến trước mặt mỗi ngày.

May mà tiểu quái vật tuy thích côn trùng, nhưng lại không nuôi, thường cầm trên tay xem một lúc rồi thả đi.

Quả nhót tây ven đường cũng đã lớn bằng quả trứng cút, treo lủng lẳng dưới lá nhót, từng chùm quả xanh nhỏ.

Trong số các loại trái cây quen thuộc, nhót tây có lẽ là một trong những loại quả được ăn sớm nhất trong năm, sớm hơn cả đào và táo ta.

Tôi không hiểu tại sao, lại đặc biệt thích hai cái hạt trơn tuột bên trong quả nhót tây. Trước đây mỗi năm ăn nhót tây xong, tôi đều thu thập hết hạt lại rồi cho vào lọ. Tuy nhiên, thói quen này cũng đã mất từ lâu, dù sao thì sau này cũng không có nhiều cơ hội để ăn nhót tây.

Cây nhót tây này tôi cũng đã ăn vào năm ngoái, cùi nhót tây màu vàng óng rất ngọt. Tiếc là tôi phát hiện hơi muộn, phần lớn nhót tây chín đều bị chim chóc phá hoại. Còn có những quả chín rụng đầy dưới đất, nhìn thấy rất đáng tiếc.

Tất cả thức ăn xuất hiện trước mặt tôi nếu bị lãng phí. Tôi đều thấy lòng mình quặn thắt, đây là di chứng để lại sau những ngày bị đói khổ.

Vì vậy, năm nay tôi thỉnh thoảng lại đi đến những nơi có cây ăn quả trong làng để xem xét tình hình ra quả của chúng.

Mấy cây quýt trồng trong sân nhà gần đó cũng đã nhú ra không ít nụ hoa nhỏ màu trắng, những hạt màu trắng li ti đính trên lá xanh, trông như ngọc trai. Đợi đến khi hoa nở, mùi thơm sẽ rất ngào ngạt, tôi thích mùi thơm của hoa quýt.

Ven con đường tôi hay đi qua, dâu đất đều đã được hái gần hết, nhưng dâu đất ở vài con đường khác thì không ai động đến. Lúc này đang là thời điểm dâu đất chín rộ nhất, qua một thời gian nữa sẽ dần dần hết.