Tôi im lặng một lát, xoa đầu nó, mái tóc mềm mại và mịn màng: “Con tự ăn đi.”
“Me me...” Nó thấy tôi không động đậy. Một móng vuốt nắm miệng túi, một móng vυ"i khác móc dâu đất ra, rồi bắt chước động tác của tôi lúc nãy, đưa đến sát miệng tôi.
Móng vuốt của tiểu quái vật thực ra không thích hợp để hái dâu đất, khá nhiều quả bị nó bóp nát, nhão nhoẹt dính trên móng trông hơi tệ. Nhưng nhìn đôi mắt to màu xanh lá cây của nó, tôi vẫn cúi xuống ăn hết những quả dâu đất bị dập nát trên móng vuốt nó. Còn những quả còn lại trong túi thì tôi không chịu ăn nữa.
Tuy nhiên, khi tôi bảo tiểu quái vật tự ăn, nó cũng không ăn, mang theo nửa túi dâu đất lại chạy “lộp bộp, lộp bộp” đi mất.
Đợi tôi trồng xong ớt, tưới nước cho cả chỗ khoai lang đã trồng trước đó, mang đồ đạc quay về, tiểu quái vật lại mang theo đầy một túi dâu đất đỏ mọng đi đến bên tôi, vừa đi vừa khoe cái túi của nó với tôi.
Về đến nhà, nó bò lên chiếc ghế nhỏ, đổ hết dâu đất trong túi ra, rồi đẩy chiếc ghế nhỏ đến trước mặt tôi.
Tôi đang nhóm lửa trước bếp, thấy tiểu quái vật kéo lê cái đuôi đẩy ghế đến, có chút không biết phải nói gì.
Có vẻ như vì trước đó tôi đã nhặt hết dâu đất đỏ trong túi nó ra ăn, nên giờ nó nghĩ tôi rất thích ăn thứ này, suốt đường đi đều muốn cho tôi ăn, bản thân nó không động đến một quả nào.
“Con tự ăn đi, ta không ăn nữa đâu.” Tôi nói với nó lần nữa, nhưng tiểu quái vật bò trên ghế lắc lư cái đuôi, hoàn toàn không có ý định tự ăn.
Tôi lấy hai cái bát từ trong bếp ra, một cái là cái tô nhỏ tôi thường dùng để ăn canh, một cái là bát nhôm lớn, bát nhôm lớn là bát tiểu quái vật dùng để ăn cơm.
Tôi chia đống dâu đất trên ghế làm đôi, mỗi bát một nửa, rồi nhét cái bát nhôm lớn của tiểu quái vật vào lòng nó, bát của tôi thì đặt sang một bên.
“Mỗi người một nửa.”
Tiểu quái vật ôm bát của mình chạy đến một chiếc ghế khác ngồi. Nhìn chằm chằm tôi ăn dâu đất, rồi mới đung đưa hai cái móng chân bắt đầu ăn dâu đất trong bát của nó.
Tôi vừa ăn vừa nghĩ, tiểu quái vật không giống tôi lắm, hồi bé tôi ích kỷ lắm.
Khi dâu đất chín rộ từng đợt, hoa kim ngân cũng nở. Sở dĩ hoa kim ngân được gọi là kim ngân (vàng bạc) vì hoa của nó có hai màu vàng và trắng, thường mọc chung trên một dây.
Hoa kim ngân cũng sinh sôi nảy nở cực nhanh giống như dâu đất. Chẳng mấy chốc đã nở rộ khắp nơi. Những bụi dây leo xanh lớn bám trên những bụi gai, mang theo vô số bông hoa nhỏ màu vàng trắng thơm ngào ngạt. Tô điểm cho những bụi gai đó như được trang hoàng lộng lẫy.
Ven bờ suối nhỏ bên ruộng có những chùm lớn. Khi làm cỏ gần đó đều có thể ngửi thấy mùi thơm nồng nàn của hoa kim ngân.
Ngay cả bụi cỏ phía sau nhà cũng mọc đầy hoa kim ngân. Buổi tối chỉ cần mở cửa sổ ngủ là trong mũi đều thoang thoảng mùi thơm đó.
Lúc tôi từ ruộng về, tôi dùng dao rựa chặt cả dây hoa kim ngân mang theo một giỏ lớn dây hoa kim ngân về. Những dây hoa kim ngân này cho dù bị chặt đi, chỉ cần rễ không bị phá hủy, năm sau nơi đây vẫn sẽ mọc lên những mảng lớn hoa kim ngân, sức sống rất mãnh liệt.
Hoa kim ngân màu trắng và vàng mềm mại đáng yêu, mùi thơm dễ chịu, hái xuống phơi khô, dùng để pha trà có thể thanh nhiệt giải độc.
Cha tôi trước đây thường mua loại kim ngân khô ở tiệm thuốc, dùng để pha trà, mùa hè hay uống. Thói quen này của ông kéo dài rất lâu, từ lúc tôi bắt đầu có ký ức cho đến khi ký ức của tôi về ông dừng lại.
Nói ra thật kỳ lạ, trước đây rất nhiều chuyện tôi đã quên, đặc biệt là ký ức về cha mẹ. Những gì tôi nhớ rõ nhất đều là những chuyện xảy ra trong mấy năm sau mạt thế, những ngày tháng yên bình trước mạt thế đã bị tôi quên sạch. Tôi từng nghĩ mình thực sự đã quên hết, thậm chí không còn nhớ rõ cả khuôn mặt cha mẹ. Tôi cố ý né tránh không cho mình nhớ lại những điều đó.
Nhưng bây giờ, sau khi sinh ra tiểu quái vật, trong khoảng thời gian ngắn ngủi ở bên nó, tôi không ngừng nhớ lại những chuyện đã bị tôi lãng quên trước đây.
Tôi không cố ý hồi tưởng, cũng không còn bài xích như trước. Vì vậy những ký ức này thường xuyên xuất hiện bất chợt trong đầu tôi, bởi một khoảnh khắc quen thuộc nào đó đột nhiên được kích hoạt.
Tôi tưởng tôi đã quên, nhưng có những điều thực ra không thể quên được, dù là đau khổ hay hạnh phúc, chúng đều là những thứ tôi không thể vứt bỏ.
“Ưng da!” Tiểu quái vật đang học theo tôi hái hoa kim ngân. Phát hiện trên móng vuốt của mình có một con sâu róm màu xanh. Nó tò mò đưa cho tôi xem.
“Me me...”
Tôi có một ảo giác, tôi cảm thấy nó đang gọi tôi, nó đang gọi mẹ.