Mắt bị nước vào nên nó không dám mở mắt.
Tôi tiện tay dùng ống tay áo lau mắt cho nó, rồi xoa đầu nó, bỏ đi ý định cạo tóc cho nó.
Tôi làm gì có sự khéo léo, thôi bỏ đi.
Sáng sớm, mặt trời còn chưa mọc, tôi đã ra đồng.
Sau khi thu hoạch khoai lang vào mùa thu năm ngoái, ruộng đồng bị bỏ hoang, giờ đã mọc đầy cỏ dại. Nhiều nhất là cỏ tử vân anh, hình dạng như những bông sen nhỏ màu tím, mọc thành từng mảng lớn, phủ kín hàng chục thửa ruộng ở đây.
Ngoài tử vân anh còn có cỏ linh lăng, hoa địa đinh tím, cỏ thiềm thừ, cỏ gân bò...
Nói chung là tôi đều đã thử ăn, không chết được người.
Quái vật nhỏ cũng được tôi đưa ra đồng, nó ngồi ở đầu bờ ruộng nhổ cỏ tử vân anh nhét vào miệng, trông có vẻ ăn rất vui vẻ.
Tôi thì ở bên này vung cuốc đào đất, xới tung những bông hoa nhỏ xinh đang đung đưa trong nắng xuân, chôn vùi chúng vào lòng đất.
Còn quái vật nhỏ thì ở phía bên kia, vui vẻ ăn cỏ.
Tôi cảm thấy mình đang chăn bò.
Bàn chải đánh răng của tôi hỏng hẳn rồi, giờ chỉ còn trơ lại một cái cán trọc lốc.
Nhưng trước đây tôi từng nghe người ta nói, nhai cành liễu cũng có thể dùng để đánh răng.
Hình như là nghe ai đó kể, hoặc cũng có thể là một kiến thức ít người biết tôi đọc được trên mạng hồi mười mấy tuổi.
Bàn chải khó tìm, nhưng cành liễu thì có rất nhiều. Mấy cây liễu trong làng lúc này đang đâm chồi non.
Tôi bẻ vài cành liễu mang về, chưa kịp xử lý thì vừa quay lại sau khi vào bếp lấy cái chậu, tôi phát hiện toàn bộ chồi non trên cành liễu đã bị quái vật nhỏ ngắt sạch và ăn hết, chỉ còn trơ lại mấy cành trần trụi.
Tôi bẻ những cành liễu trần trụi thành những đoạn nhỏ, ngâm vào nước.
Buổi sáng lấy một đoạn cho vào miệng nhai, mùi vị vừa đắng vừa chát, những sợi xơ nhai ra có chút cấn miệng.
Quái vật nhỏ ngồi xổm bên cạnh tôi phù phù súc miệng, ngoẹo đầu nhìn tôi nhai cành liễu. Nó cũng thử lấy một cành cho vào miệng nhai. Rõ ràng là răng của nó tốt hơn tôi nhiều.
Tôi chỉ nghe thấy tiếng lách cách, rào rào một hồi, cành liễu kia đã bị nó nhai nát ực một tiếng nuốt xuống bụng.
Tôi ngậm một ngụm nước, súc sạch cái vị chát chát trong miệng, rồi véo miệng quái vật nhỏ để kiểm tra răng nó.
Hằng ngày khi tôi đánh răng, nó đều ngồi xổm bên cạnh súc miệng. Nhưng súc một hồi lại biến thành uống nước, uống hết cả một gáo nước. Thành ra mỗi sáng thức dậy nó đều uống đầy bụng nước.
Răng của quái vật nhỏ rất trắng và trông cũng sắc bén. Tôi nhét nửa cành liễu vào miệng nó.
Quái vật nhỏ hiểu ý tôi, rất tích cực nhai.
Rắc một tiếng, nó đã cắn đứt nửa cành liễu.
Tôi buông tay mặc kệ nó, có vẻ như nó không hợp với việc nhai cành liễu này.
Cảm giác chát chát trong miệng vẫn chưa hết, còn có một mùi vị lạ lùng.
Khi tôi đi tưới nước cho mấy luống rau nhỏ trong vườn, tôi thấy hai cây trà ở góc vườn đã nhú mầm.
Lá trà hình như cũng có thể làm sạch răng?
Tôi chợt nghĩ đến điều này, liền tiện tay ngắt vài lá cho vào miệng nhai thử.