Chương 12: Lột măng

Quái vật nhỏ ngồi trên một cái ghế đẩu tròn nhỏ khác, bắt chước tư thế của tôi để lột măng.

Trước khi nó lột, tôi rửa sạch móng vuốt cho nó trước, nếu không đất bẩn sẽ làm dơ phần thịt măng bên trong mất.

Nó làm theo kiểu của tôi, bóc từng lớp vỏ măng, mặc dù thành quả cuối cùng có hơi xấu xí một chút, nhưng dù sao nó cũng đã lột xong.

Lột măng xong, nó vui vẻ giơ lên cho tôi xem.

Tôi nhìn thoáng qua, ừm một tiếng.

Nó như thể nhận được sự khẳng định nào đó, thu măng về, ôm vào ngực và bắt đầu gặm.

Tôi không ngăn cản hành động này của nó.

Khoảng thời gian này đều như vậy, nếu dẫn nó ra ngoài, chỉ cần nó thấy thứ gì muốn ăn bên đường là sẽ tự chạy đến hái, rồi ngồi cạnh tôi bắt đầu ăn. Thời gian ăn uống của nó cũng không ổn định như ba bữa một ngày.

Thấy nó đã bắt đầu ăn, tôi tăng tốc độ lột măng. Ban nãy còn bóc từng lớp, giờ thì tôi trực tiếp cắt đôi cây măng theo chiều dọc, xé hai cái là có thể lột sạch hoàn toàn vỏ măng, nhanh hơn trước rất nhiều.

Lột xong hết tất cả vỏ măng, tôi chỉ giữ lại hai cây măng, phần còn lại đều thái lát, dùng mẹt tre đan trải ra phơi khô ngoài sân.

Bữa trưa là món mì sợi, loại mì được làm bằng cách nhào bột rồi cán mỏng, dùng dao cắt thành từng sợi. Còn có một món ăn kèm là gà tre hầm măng.

Số gà tre bắt được trên núi trước đây đều đã được ướp và phơi khô, tính đến nay cũng chỉ mới ăn hết một con rưỡi.

Tôi lấy nửa con gà tre cắt miếng, hầm chung với măng đã thái lát mỏng, thêm một ít rau dại. Chỉ cần ngửi mùi thôi đã khiến người ta vô thức nuốt nước bọt.

Sôi ùng ục, nước dùng gà tre hầm có màu hơi trắng đυ.c, một lớp mỡ nhẹ nổi lơ lửng xung quanh, được rau dại tươi mát hút đầy. Còn những lát măng thì vẫn giòn tươi, không hề bị ảnh hưởng.

Nước trong nồi lớn đang sôi cuộn trào, hơi nước bốc lên nghi ngút, đổ mì đã cắt vào, mì lập tức được nước nóng hất tung lên, nấu chín hoàn toàn cũng chỉ mất khoảng ba phút.

Múc canh gà tre, măng và rau dại đổ vào tô mì, trộn đều. Các hương vị hòa quyện vào nhau tạo nên một mùi vị đặc biệt khác hẳn với món mì nhạt nhẽo ban đầu.

Chỉ khi ăn uống, cảm giác hạnh phúc trong lòng tôi mới bất chợt xuất hiện, khiến tôi cảm thấy thỏa mãn. Được ăn no đã là một sự xa xỉ, tôi thực lòng biết ơn mọi thứ hiện tại.

Tôi thường nhìn quái vật nhỏ ăn và cảm thấy dường như nó rất mãn nguyện.

Tôi nghĩ, có lẽ khi nó nhìn tôi ăn, nó cũng sẽ cảm thấy tôi rất mãn nguyện.

Tống hết tô mì và một nồi nhỏ gà tre hầm măng vào bụng, cảm giác không chỉ dạ dày, mà cả tim và óc cũng được lấp đầy, vô cùng sung túc.

Buổi chiều tôi xuống hầm đất, phát hiện một vài củ khoai lang đã nảy mầm.

Tôi nhặt hết những củ khoai lang nảy mầm đó ra, chuẩn bị trồng vào ngày mai.

Hai năm nay, thứ tôi trồng thành công nhất chính là khoai lang. Loại này dễ trồng, thu hoạch nhiều mà lại còn chắc bụng.

Tiện thể, tôi cũng dọn dẹp hầm đất một chút.

Thấy thời tiết đẹp, tôi còn tắm cho quái vật nhỏ dưới nắng to nữa.

Khi gội đầu cho nó, tôi túm lấy mái tóc đen của nó và nghĩ có lẽ nó mọc quá nhanh, tôi hơi muốn cạo trọc cho nó.

Quái vật nhỏ không biết tôi đang nghĩ gì. Nó ngước đầu lên nhìn tôi, nheo mắt lại, ừm ừm ừm kêu lên và vươn tay ra đòi nắm lấy tay tôi.